Trái tim Vương Lâm đập thình thịch. Hắn đã bị suy đoán lớn mật này làm cho chấn động. Nhìn chằm chằm vào đạo phong ấn cuối cùng trên cánh cửa. Vương Lâm hít thở thật sâu một hơi.
Ký hiệu phong ấn này dung hợp khí tức của tiên nhân và Đạo Cổ, bên trong tràn ngập lực lượng bài xích nhưng lại nhờ một nguyên nhân nào đó hình thành một ký hiệu hình tròn, khiến cho lực lượng bài xích này không bộc phát làm cánh cửa sụp đổ mà bị sử dụng, trở thành phong ấn.
Loại ký hiệu xảo diệu và quỷ dị này lại càng khiến Vương Lâm kinh hãi!
Ký hiệu này chẳng khác gì đã mở ra một cánh cửa lớn cho hắn, cho hắn thấy một con đường khác khiến lực bài xích trong cơ thể tiêu tán!
_Loại ký hiệu cấm chế này sau khi dung hợp tiên lực vào khí tức Đạo Cổ thì người có thể mở được trong thiên địa này quá ít….trừ phi là người có cái dạng như ta hiện nay!
Hai mắt Vương Lâm lộ vẻ suy tính, một lúc sau liền than nhẹ một tiếng, thần sắc không khỏi lộ cảm giác phức tạp và hoang đường. Hắn cảm thấy trong cõi u minh có những vòng tròn luân hồi, tầng tầng lớp lớp liên hệ với nhau.
Năm đó hắn rời khỏi Chu Tước Tinh, nếu không tới vùng đất Yêu Linh thì tuyệt đối không thể nào tiến vào trong vòng xoáy mà tới được La Thiên tinh vực. Nếu không tới được La Thiên Tinh Vực thì hắn cũng không có khả năng gặp được U Minh thú mà tiến vào trong cơ thể nó.
Nếu không gặp được U Minh thú thì cũng sẽ không có khả năng có ý định bắt nó làm bổn mệnh thú. Nếu không có tất cả những chuyện này thì trong trận chiến đầu tiên ở Vân Hải tinh vực, hắn hiển nhiên cũng không được U Minh thú nuốt vào trong cơ thể chữa thương, không gặp được người điên, lại cũng không nhận được huyết mạch tiên nhân, vì thế cũng sẽ không có lực lượng bài xích này.
Hôm nay hắn trở lại Chu Tước Tinh, về địa phương nơi hắn ra đi, trở về điểm khởi đầu.
Nhưng tại điểm bắt đầu này, hắn lịa phát hiện ra tất cả mọi chuyện, chỉ cần phạm một sai lầm là hắn tuyệt đối không thể mở được tầng thứ mười chín của Phù Văn tộc này….
Trong thiên địa này cũng chỉ có mình hắn mới có thể là người mở ra được phong ấn này. Loại chuyện này khiến Vương Lâm vừa cảm khái lại vừa mê mang.
Hồi lâu sau Vương Lâm mới nhẹ nhàng lắc đầu, không suy nghĩ tới những chuyện khiến hắn có cảm giác hoang đường này nữa mà đôi mắt loé lên, tay phải chậm rãi giơ lên. Hắn không vận chuyển huyết mạch tiên lực cũng không điều động cổ lực mà đẩy lực lượng bài xích trong cơ thể ra đầu ngón tay trỏ!
Trong phút chốc, Vương Lâm liền cảm thấy thân thể đau đớn giống như có một thanh nhuyễn kiếm vặn vẹo trong cơ thể, từ bên trong cơ thể đâm xuyên ra cánh tay phải hắn, cắt nát kinh mạch huyệt nhục của hắn, thậm chí ngay cả xương cốt ở dưới nhuyễn kiếm này cũng run rẩy. Luồng lực bài xích này cuối cùng ngưng tụ bên ngoài ngón trỏ của Vương Lâm.