(1): Thanh ti ở đâu là mái tóc xanh của người con gái.
Vương Lâm cầm chén rượu nhìn Chu Vũ Thái, vì câu nói kia mà sững lại!
Trước mắt hắn hiện ra con người năm đó cực kỳ kiêu ngạo, một thời chói lọi trên Chu Tước Tinh.
Cuộc sống của Hồng Điệp rất ngắn ngủi nhưng lại vô cùng rực rỡ, dù là Vương Lâm ngày nay cũng khó có thể quên nổi!
Nữ tử thà chết chứ không chịu khuất phục đó lãnh ngạo tới cực điểm, dù là đối với người sở hữu Chu Tước Tinh cũng không cúi đầu. Hồng Điệp kia giống hệt như tên nàng, chính là cánh bướm do ánh sáng chói lọi trên bầy trời hoá thành!
Cánh bướm này tuyệt đẹp, khiến cho vô số người vĩnh viễn không quên.
Trong mắt Vương Lâm lộ vẻ hồi ức, chậm rãi đặt chén rượu xuống, nhìn Chu Vũ Thái.
_Chỗ của Hồng Điệp là ở Tuyết Vực Quốc….Tuyết Vực Quốc đã tiêu tan trong năm tháng, vĩnh viễn biến mất. Chuyện này có liên quan tới phong ấn của ngươi năm đó….tu sĩ Tuyết Vực Quốc ngày nay dù còn sống sót lại cùng đã phân tán, trở thành người của cửu đại tông môn.
Chu Vũ Thái ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, chậm rãi mở miệng.
_Nhưng sau khi Tuyết Vực Quốc tiêu tan, ta ở bên trong vùng trống trải đó cũng phát hiện ra một nơi….
Thần sắc Chu Vũ Thái ngưng trọng, uống một ngụm rượu rồi nói.
_Ngươi còn nhớ hay không, sư tôn của Hồng Diệp….vị sư tôn đó năm xưa đã tính ra Hồng Điệp có một đại nạn sinh tử. Kiếp nạn này nếu có thể vượt qua thì thân thể ngủ hàng sẽ đại thành… Vương Lâm trịnh trọng gật đầu.
_Nơi ta phát hiện ra chính là nơi mà sư tôn Hồng Điệp sau khi chết phong ấn! Tu vi của sư tôn Hồng Điệp có thể không cao nhưng Chu mỗ cho tới nay vẫn không thể hiểu nổi….nàng làm sao lại có thể bố trí một trận pháp phức tạp như vậy. Bên trong trận pháp này có một ít tóc của Hồng Điệp.
Giọng nói Chu Vũ Thái bình thản, tiếp tục cất lời.
_Trận pháp gì?
Vương Lâm mơ hồ cảm thấy nghi hoặc, đôi mắt sũng lại.
_Ta cũng không hiểu về trận pháp lắm, nhìn không ra đầu mối sâu bên trong. Ta biết chuyện ngươi và Hồng Điệp, do đó ta liền giữ gìn trận pháp cho tới ngày nay. Lúc này ngươi đã trở lại, tới nhìn một cái là biết!
Chu Vũ Thái đứng dậy, nhìn về phía Vương Lâm.
Vương Lâm nhìn lại phần mộ phụ mẫu. Mục đích hắn trở lại là để tế bái phụ mẫu, lúc này thở sâu một hời, không đánh thức người điên đang ngủ mà bước một bước cùng Chu Vũ Thái tiếng vào không trung.
Phía bắc Chu Tước Tinh, nơi trung tâm của một vùng núi non trùng điệp của một pho tượng Chu Tước khổng lồ. Pho tượng này chính là vật năm xưa, cũng là động phủ ngày nay của Chu Vũ Thái.