Vương Lâm dường như không phát hiện ra lão già kia đã tới, vuốt ve tấm bia mộ, quỳ ở trước ngôi mộ. Tấm bia mộ kia rất lạnh, từng luồng hơi lạnh truyền vào trong tay nhưng lại hoá thành những tia ấm áp, sưởi ấm tâm thần hắn.
Nước mắt từ trên mặt hắn chảy xuống, rơi lên trên ngôi mộ, dần dần thấm ướt ngôi mộ, giống như thấm vào trong, chảy lên người cha mẹ hắn.
Cái lạnh ở trong tay, sự ấm áp ở trong lòng, nước mắt thầm ướt ngôi mộ khiến cho Vương Lâm cùng với ngôi mộ của cha mẹ trong khoảnh khắc này như dung hợp lại thành một thể.
Sự dung hợp này toát lên một hương bị khó có thể nói nên lời.
Lão già ở trên không trung đứng ngây ra nhìn tất cả chuyện này, tâm thần chấn động, như có vô số lôi đinh nổ ầm ầm. Thân thể hắn mơ hồ run lên, trong đầu hắn đã có sự suy đoán, sự suy đoán này khiến cho ánh mắt hắn lộ ra vẻ kích động.
Người có thể có tư cách quỳ trước ngôi mộ này, có thể có tư cách ở trước ngôi mộ này mà rơi lệ, có tư cách nói ra hai chữ cha mẹ, trong thiên địa này chỉ có một, đó chính là Phong Tôn!
Trong cơ thể Vương Lâm dần dần như có một ánh sáng nhẹ nhàng tràn ra, bao phủ ngôi mộ kia. Hắn không để ý đến chuyện gì, chỉ quỳ ở đó không ngừng chảy nước mắt, bi thương nhìn tên cha mẹ ở trên tấm bia mộ.
Nhưng lão già kia nhìn lại cũng phải thở hổn hển, hắn biết đây không phải là ảo giác. Ở trước mắt hắn, bên trái Vương Lâm bất ngời xuất hiện một thân ảnh nữ tử hư ảo.
Nàng yên lặng đứng bên cạnh Vương Lâm, nhìn ngôi mộ kia, rồi cũng quỳ xuống.
Từ xa nhìn lại, nữ tử hư ảo này cùng với Vương Lâm giống như một đôi vợ chồng đang tế bái ở trước mộ của cha mẹ họ.
Trong nhát mắt, ở phía bên phải của Vương Lâm, trước mắt lão già kia lại xuất hiện một thân ảnh hư ảo nữa. Thân ảnh này là một thanh niên, thanh niên này thoạt nhìn ước chừng hai mươi tuổi, tướng mạo bất ngờ giống với Vương Lâm. Ngay khi thanh niên này xuất hiện, ở bên cạnh hắn lại xuất hiện một hư ảnh thứ ba, đây là một nữ tử.
Bọn họ ở trước ngôi mộ, thần sắc bi thương, cùng nhau quỳ.
Cảnh tượng này dường như là một gia đình bốn người, vô cùng đầm ấm. Nhưng không hiểu tại sao lại có một sự đau khổ từ trong tâm lão già truyền ra.
Đúng lúc này, từ đằng xa trên không trung có tiếng gào thét vang lên. Chỉ thấy người điên kia trong tiếng cười ha hả đã đi tới, đằng sau hắn là ba đệ tử của lão già đang gắt gao truy kích.
Bọn họ trong nháy mắt đã đi tới phía trên căn nhà này.
Ba đệ tử của lão già kia với mới gào thét tới gần liên lập tức bị sư tôn của bọn họ vung tay áo, trước tiếp cuốn ba người bọn họ đến bên canh, trừng mắt lên. Bọn họ lập tức ngừng quát tháo, đều cúi đầu không nói, nhưng ngay khi cúi đầu liền nhìn thấy Vương Lâm đang quỳ ở trước ngôi mộ phía dưới.