Đứng trên cái thang nối đất trời này, Vương Lâm nhìn về Chu Tước Tinh phía dưới. Tu chân tinh này đã trở nên xa lạ, sơn hà dường như cũng thay đổi không ít, lờ mờ không còn giống như trong hồi ức của hắn.
Mặt đất xanh lục một màu, cỏ xanh tràn ngập, theo gió nhẹ lay động mơ hồ tỏa ra mùi hương thơm ngát tràn ngập thiên địa.
- Chơi hay quá. Nơi này sao lại đẹp như vậy. Ngươi nhìn bức tượng trên ngọn núi kia đi. Ha ha, bức tượng đó làm chưa đẹp nhé, rất thô tháo. Còn không bằng người đất bổn vương nặn.
Người điên vỗ tay cười ha hả.
Bốn sư đồ phía trước lúc này thần sắc vốn nghiêm trang, đứng ở trên thang hướng về phía bước tượng đá vái một cái, thấy lời nói và tiếng cười người điên, ngoài lão già ra thì mấy đệ tử đều căm tức nhìn lại, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ.
Núi này chính là ngọn núi đỡ cái thang, là ngọn núi cao nhất Chu Tước Tinh, được mấy người có đại thần thông dùng núi làm gốc rễ, từ đó xuất ra một pho tượng khổng lồ. Pho tượng này khắc một tu sĩ mặc trường bào, tay trái bắt quyết, tay phải nắm Khai Thiên Phủ thật lớn, ngẩng đầu nhìn trời, thần sắc lộ ra một sự uy nghiêm vô hình, giống như đang muốn đánh với trời cao!
Ngay dưới cầu thang chính là chỗ của pho tượng. Do vậy hễ là tu sĩ tới Chu Tước Tinh triều thánh đều thấy bức tượng lớn như núi này. Mà khi bước vào tu chân tinh này, do tu vi cao thấp, theo khoảng cách gần xa mà cảm thấy uy áp khác nhau. Có những tu sĩ vừa gặp đã thấy tâm thần chấn động, đi tới cúng bái.
Pho tượng đó đúng là khắc Vương Lâm!
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm hiện thân trong trận chiến ở Vân Hải tinh vực!
Chẳng qua bộ mặt pho tượng này không biết vì sao lại hơi mơ hồ, do đó người ngoài rất khó có thể nhìn rõ ràng.
- Tượng này chính là mô tả phong thái của Phong Tôn trong trận chiến đầu tiên ở Vân Hải tinh vực, chém chết Lão tổ Hỏa Tước Tộc, Nam Chiếu Thượng Nhân, sau đó đứng ở lỗ hổng của Phong Giới Đại Trận, lấy sức một người ngăn cản đại quân tu sĩ giới ngoại xâm lấn, khiến cho vạn người không dám bước vào!
Lời nói của lão giả lộ vẻ tang thương, khiến cho ba người đệ tử phía sau đều quay lại, hướng về phía pho tượng vái lạy.
- Sau trận chiến đầu tiên, tên tuổi Phong Tôn nổi lên hiển hách, mọi người đều biết được người đến từ Chu Tước Tinh, do đó tu sĩ giới nội chúng ta mới tự phát mà làm, dưới sự dẫn dắt của mấy tiền bối có đại thần thông, có quen biết với Chu Vũ Thái của Chu Tước Tinh đem ngọn núi cao nhất này biến thành pho tượng của Phong Tôn.
Tiếng nói lão già vang vọng.
Vương Lâm yên lặng nhìn pho tượng, nhẹ lắc đầu, thầm than một tiếng. Hắn mơ hồ nhớ ra ngọn núi này năm đó là thuộc về Chu Tước Quốc, chính là thánh địa của Chu Tước Quốc, nhưng hôm nay lại biến đổi rồi.
Loại thay đổi này Vương Lâm không muốn thấy. Hắn đi về phía trước nửa bước, mang theo người điên rời khỏi nơi này, biến mất trước mặt bốn sư đồ kia. Cho tới khi bọn họ đã rời đi, một trong ba người thanh niên mới cười rộ.
- Người thô tục như vậy mà cũng xứng tớii triều thánh cố hương của Phong Tôn!
Hai đồng môn bên cạnh gật đầu, căm tức nhìn bóng lưng Vương Lâm đang biến mất.
- Hai người này ở ngoài Chu Tước Tinh nói lời không hay, tất nhiên sẽ bị trừng phạt. Chúng ta chờ xem bọn họ sẽ bị đuổi khỏi nơi này chật vật tới mức nào.
Vương Lâm chậm rãi đi trên không trung, nhìn xuống dưới mặt đất, càng cảm thấy xa lạ, khiến cho thần sắc hắn càng cô độc hơn, giống như cả thiên địa cũng đều biến đổi. Chỉ có trái tim hắn vẫn như xưa, nhưng dưới ảnh hưởng của sự đổi thay này lại khiến cho hắn càng cô tịch.
- Thay đổi nhiều quá.đã không còn cảm giác của quê nhà nữa.
Vương Lâm trầm mặc, cố gắng để tìm lại một chút cảm giác quen thuộc năm xưa. Chẳng qua ánh mắt hắn nhìn về mặt đất vẫn tìm không thấy.
Bao nhiêu tu chân quốc trên Chu Tước Tinh năm xưa cũng đã thay đổi toàn bộ. Cả Chu Tước Tinh lúc này trở thành một quốc gia, ngay cả tông phái hỗn tạp năm nào cũng đã trở thành cửu đại tông môn của Chu Tước Tinh.
Cửu đại tông môn chiếm đại bộ phận của Chu Tước Tinh.
Vương Lâm đi về phía trước, tìm lại Luyện Hồn Tông năm xưa, nhớ lại vẻ mặt hiền lành của Độn Thiên. Nhưng Luyện Hồn Tông năm xưa đã không còn nữa.
Ngọn núi đó đã biến mất từ lâu, hình thành một hồ nước, bốn phía có rất nhiều lầu các. Linh lực dao động truyền ra không ngớt, chứng tỏ sự tồn tại của một tông phái.
Tư Đồ Nam năm đó thức tỉnh, nói một câu bá đạo không cho trời đổ mưa vẫn vang vọng bên tai Vương Lâm. Nhưng lúc này hắn không tìm được chút khí tức quen thuộc nào.
Cự Ma tộc trong hồi ức, khi Vương Lâm bước qua, xuất hiện trong mắt hắn cũng đã thay đổi. Cả khu vực của Cự Ma tộc đã trở thành một vùng thảo nguyên. Bên trên thảo nguyên còn có ít dân du mục, quần áo đơn sơ hoặc quấn da thú trên người, trong tiếng hát vui vẻ mang đàn dê di chuyển.
Bên cạnh đàn dê còn có vài con chó lớn vừa chạy vừa sủa vang, lọt vào trong khúc hát lại không hề tạo vẻ không hài hòa, ngược lại dung nhập hoàn hảo, khiến ca khúc càng cuốn hút.
- Nơi này.cũng thay đổi rồi.
Vẻ buồn bã của Vương Lâm càng đậm. Thiên địa hôm nay đã biến đổi. Người điên đi phía sau Vương Lâm, lộ vẻ trầm mặc hiếm thấy. Hắn có thể từ bóng lưng của Vương Lâm nhận ra nỗi cô độc nồng đậm. Trong mơ hồ, hắn cũng thấy nhớ nhà.
Tuyết Vực quốc rất lâu sau xuất hiện trước mặt Vương Lâm. Tuyết trắng đầy hồi ức giống như một tấm chăn màu bạc phủ kín mặt đất giờ phút này cũng không còn nữa.