Tinh không vô cùng yên tĩnh như một vùng biển đen kịt, không có chút sóng gió đang say ngủ. Những điểm tinh quang giống như đôi mắt chớp chớp, làm trái tim người xa quê thêm nhung nhớ.
Nhất là những người đã không còn người thân, đôi mắt xa xa kia lại càng trở nên mơ hồ, hóa thành sự bi thương và tưởng niệm, đọng lại thật sâu trong lòng không tiêu tan, trở thành một tiếng than thầm.
Tu sĩ cũng là người, cũng có thất tình lục dục, cũng có cảm giác nhớ nhung và không đành lòng.
- Bọn họ bắt nạt ta. Ngươi trừng phạt nhẹ quá. Ta muốn biến Hứa Lập Quốc kia thành con heo con, không đúng, biến thành lá cây, sau đó để ta giẫm đạp. Ta muốn giẫm chết hắn! Còn cả tên Lưu Kim Bưu kia. Hắn không ngờ cũng có gan gạt ta. Hừ hừ, lừa gạt bổn vương kết quả sẽ rất bi thảm. Cho hắn làm nô lệ ngàn năm đã là rất nhẹ rồi. Ngươi cũng biến hắn thành lá cây để ta dày xéo. Ta muốn giẫm chết hắn.
Người điên đi phía sau Vương Lâm, bắt đầu nói lảm nhảm.
Thấy ánh mắt Vương Lâm nhìn về tinh không xa xa, không hề để ý tới bản thân, người điên liền mặc kệ, sau khi gào thét một chặp với Vương Lâm xong liền không ngừng luẩn quẩn bên người Vương Lâm, vừa gầm rú vừa nhìn hắn, giống như là nếu Vương Lâm không để ý tới hắn thì hắn quyết không bỏ qua.
Vương Lâm yên lặng đi về phía trước, khoảng cách tới Chu Tước Tinh càng ngày càng gần. Hắn dù nhắm mắt cũng có thể tìm được Chu Tước Tinh. Chuyện này có lẽ có liên quan tới thần thông nhưng trên Chu Tước Tinh cũng có hồn bi của hắn.
Tiếng nói của người điên càng thêm kịch liệt, dọc đường đi hầu như không có nửa điểm dừng lại. Hắn cũng không cảm thấy mệt mỏi, không ngừng gầm rống.
- Biến thành lá cây, ta muốn giẫm, giẫm, giẫm!
- Đủ rồi.
Người điên sau khi lặp lại mấy ngàn lần thì đã thành công cắt đứt suy nghĩ của Vương Lâm. Tay phải hắn giơ lên, đưa tay về phía trước, túm lấy người điên đang lượn vòng vòng quanh hắn, giữ hắn lại phía trước thân thể.
- Yên tĩnh một chút.
Vương Lâm nhìn người điên, chậm rãi mở miệng.
Người điên bị Vương Lâm nắm lại, trừng mắt nhìn Vương Lâm, hét lớn:
- Biến thành lá cây!
Vương Lâm nhướng mày.
- Ta mặc kệ, ta muốn bọn họ biến thành lá cây, biến thành lá cây, biến thành lá cây!
Người điên không ngừng rít gào, giống như là một đứa trẻ con lớn tiếng gào khóc trước mặt cha mẹ đòi đồ chơi.
- Kỳ thật ngươi đã sớm nhìn ra ý nghĩ và âm mưu của bọn họ.
Vương Lâm bình tĩnh, chậm rãi nói.
- Oái. Bổn vương. Bổn vương không nhìn ra.
Người điên sửng sốt, con mắt đảo vòng quanh, vội vàng lắc đầu. Động tác lắc đầu này giống như là trẻ con phàm nhân đang chơi trống bỏi.
Vương Lâm nhìn người điên đầy thâm ý, buông thân thể hắn ra, đi về phía trước.