Lời nói lạnh như băng này giống như là một cơn gió lạnh thổi vào sau lưng mọi người, truyền vào trong tai của Lưu Kim Bưu. Đồng tử trong hai mắt của Lưu Kim Bưu co rụt lại, thân thể kịch chấn lập tức đứng sững ra ở nơi đó, đầu óc trong phút chốc hoàn toàn trống rỗng.
Thân thể hắn run rẩy, theo bản năng xoay người nhìn về phía sau. Vừa mới quay lại nhìn, hắn gần như hồn bay phách tán, phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu tươi lần này chính là thật, là do bị hù dọa mà phun ra.
Cho dù hắn quỳ kế đa đoan nhưng giờ phút này không suy nghĩ được một chút nào. Thân thể hắn run rẩy, đang muốn nói một điều gì đó, nhưng dưới ánh mắt của Vương Lâm tâm thần hắn cũng chấn động ầm ầm, dường như thân thể bị xé rách. Ánh mắt kia giống như là những thanh kiếm sắc xuyên vào trong nguyên thần, như thể chỉ cần một ý nghĩ cũng có thể khiến cho nguyên thần hắn tan vỡ, tiêu tan mà chết.
Ánh mắt đáng sợ kia ẩn chứa một luồng sát khí khiến cho da đầu Lưu Kim Bưu tê dại, dọa cho hắn biến thành câm điếc, không nói được bất cứ lời nào, chỉ có thể quỳ ở đó không ngừng mà dập đầu, phát ra tiếng bình bịch. Ngay cả trán hắn đầm đìa máu tươi hắn cũng không để ý.
Hứa Lập Quốc kia vốn còn đang đắc ý, ở nơi đó kêu lên thảm thiết, nhưng ngay khi nghe thấy thanh âm này, cũng toàn thân run bắn lên. Thanh âm này hắn rất quen thuộc, cực kỳ quen thuộc, chính là tiếng của sát tinh khiến cho hắn sợ hãi đến cực điểm!
Bên trong thanh âm kia truyền ra sự phẫn nộ lạnh như băng, khiến cho linh thể của Hứa Lập Quốc này gần như tiêu tan, khiến cho hắn tâm thần chấn động, thần sắc trắng bệch. Những thanh kiếm cắm trên thân thể lập tức vỡ tan, toàn thân trở nên uể oải, xoay người một cái nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Vương Lâm ở phía sau.
Vừa mới nhìn thấy, hắn gần như muốn ngất đi, trực tiếp quỳ trên mặt đất, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi đến tột cùng.
- Chủ… chủ nhân!
Hứa Lập Quốc sửng sốt đến nửa ngày mới lại kêu lên thảm thiết. Thanh âm này đủ để phá tan hồn phách, khiến cho toàn bộ sự hoảng sợ của hắn đều lộ ra ngoài.
- Chủ nhân tha mạng, chủ nhân hãy nghe ta giải thích, việc này không phải như ngươi nghĩ đâu, việc này….
Dù sao Hứa Lập Quốc cũng đã đi theo Vương Lâm trong một thời gian dài, lúc này mặc dù sợ hãi đến cực độ, nhưng so với Lưu Kim Bưu kia cũng còn mạnh mẽ hơn không ít. Hắn vẫn còn có thể run rẩy mà nói, vừa nói hắn vừa tiến về phía Vương Lâm, nhìn như chuẩn bị ôm lấy chân Vương Lâm để cầu khẩn.
Biến cố đột ngột này khiến cho những tu sĩ còn lại chấn động. Hơn mười tu sĩ bộ dạng như hung thần ác sát kia nhất tề xoay người lại, ngay khi nhìn thấy Vương Lâm lập tức đều bị ánh mắt lạnh như băng kia xuyên thấu thân thể. Trong tiếng ầm ầm, hơn mười tu sĩ này đồng loạt phun ra máu tươi, cả đám đều lộ ra vẻ hoảng sợ vô cùng.
Nữ tu kia sắc mặt cũng tái nhợt, phun ra máu tươi, lui về phía sau mấy bước, vẻ hoảng sợ trong mắt đã đạt tới cực hạn. Nàng không biết đối phương là ai, nhưng uy áp từ trên người đối phương truyền ra cũng khiến cho nàng có một cảm giác trời long đất lở. Ngay cả sư tôn của nàng, ngay cả người mạnh nhất mà nàng đã từng gặp trong đời ờ trước mặt người này cũng chỉ như những con kiến mà thôi.