Một gợn sóng vô hình lấy hai người làm trung tâm, lấy ngọn núi này làm trung tâm hướng về bốn phương tám hướng tản ra. Tiếng ầm ầm vang lên, gợn sóng vô hình này giống như là cuốn động thiên địa, uy lực vô biên.
Dưới một chưởng này, Vương Lâm đã đem lôi hỏa bổn nguyên mà hắn cảm ngộ được hóa thành một hạt giống gieo thật sâu vào trong hồn phách của Thập Tam!
- Ta không cho ngươi pháp bảo, chỉ cho ngươi một hạt giống bổn nguyên này!
Thân thể Thập Tam chấn động, theo một chưởng của Vương Lâm hạ xuống, trong đầu hắn có một hạt giống màu vàng bất ngờ ngưng tụ thành. Hạt giống màu vàng này ẩn chứa những cảm ngộ đại thành của Vương Lâm đối với lôi và hỏa, đây là khí tức thuộc về bước thứ ba!
Bên trong hạt giống này còn ẩn chứa tiên lực huyết mạch của Vương Lâm, cho nên nó mới có màu vàng!
Một hạt giống này đủ để có thể coi là vật chí bảo trong thiên địa, mức độ trân quý của nó thậm chí có thể làm dấy lên một trận tranh đoạn. Lúc này Vương Lâm đem nó ban cho đệ tử đầu tiên, Thập Tam!
- Vi sư đi đây.
Vương Lâm nhìn Thập Tam một cái thật sâu, lấy pho tượng Cổ Yêu từ trên người hắn, rồi xoay người bước lên không trung, dần dần tiêu tan. Ngay khi hắn hoàn toàn biến mất, dường như hắn quay đầu lại, mang theo một ánh mắt như thể là nhìn đứa con của mình, hướng về Thập Tam ở bên dưới nhẹ nhàng gật đầu.
- Muốn làm gì thì cứ làm, chỉ cần ngươi cho rằng không thất vọng với lương tâm mình là được. Vì thế cho dù ngươi có gây nên đại họa, thì cũng đã có vi sư . Ngươi nên tìm một nữ tử mà mình yêu thích, cũng không nên giống như ta….
Thập Tam cắn môi, chảy nước mắt. Hắn yên lặng nhìn sư tôn đi xa, quỳ ở nơi đó giập đầu chín cái.
Vương Lâm yên lặng đi trong tinh không, hắn đến một mình, và đi cũng một mình. Hơn hai ngàn năm, sự cô độc này dường như đã trở thành thói quen của hắn, hắn đã quen một mình nhìn những đám tinh vân lấp lánh trong tinh không này, đã quen một mình thưởng thức sự tịch mịch không nói nên lời kia.
Hắn đã sớm quen rồi….
Pho tượng Cổ Yêu kia hắn không ngay lập tức hấp thụ vào bên trong mắt trái, mà đặt trong không gian trữ vật. Lúc này hắn vẫn còn có thể duy trì sự bạo phát của lực bài xích kia, chỉ có hấp thụ tại thời điểm mấu chốt nhất thì pho tượng Cổ Yêu kia mới có tác dụng.
Nếu có thể không hấp thụ, thì Vương Lâm cũng không muốn hấp thụ.
Hắn muốn chờ đợi pho tượng Cổ Yêu này lớn lên một chút, còn về phần Cổ Yêu mà hắn đã bắt được ở La Thiên, cũng vẫn còn đang bị phong ấn bên trong không gian trữ vật, vẫn chưa đến lúc sử dụng.
Năm đó hắn đã từng hứa cho hắn một con đường sống, việc này Vương Lâm không hề quên.
Trong tinh không vốn yên lặng giống như là đêm tối, chỉ có lúc tu sĩ giao chiến với có tiếng ầm ầm vang vọng. Lúc này, trong tinh không yên tĩnh kia, Vương Lâm hướng về phía xa xa từng bước đi tới.
Tốc độ của hắn nhìn thì thong thả, nhưng thực tế mỗi một bước đều bước đi một khoảng cách vô tận, so với Súc Địa Thành Thốn dung nhập vào trong thiên địa không có gì khác nhau.