Lúc đó, Chu Tước Tinh chỉ là một tu chân tinh gần như hoang phế, tu sĩ có tu vi cao nhất của Hoả Phần Quốc cũng chỉ đạt tới Nguyên Anh mà thôi….
Vẻ hồi tưởng trong mắt nữ tử kia càng đậm, nàng rời khỏi Chu Tước Tinh đã lâu, nhưng những hồi ức kia cũng không thể quên được.
Theo lời nàng nói, dần dần gần như toàn bộ tu sĩ trong khách sạn này đều nghe thấy, còn có một vài người thậm chí còn tiến lên phía trước, thần sắc lộ ra vẻ tập trung.
- Chu Tước Tinh, là cố hương của Phong Tôn Lão nhân gia hẳn đã lớn lên ở đó, dần dần mới có được sự huy hoàng như ngày hôm nay Vãn sĩ trung niên kia than nhẹ.
- Ta chính là tu sĩ của Hòa Phần Quốc, sau khi Hòa Phần Quốc gặp phải kịch biến, không thể không đi tới Tuyên Vũ Quốc tị nạn. Tuyên Vũ Quốc không đồng ý, nên mới nổ ra một trận chiến giữa hai tu chân quốc kia…… Trước mắt nữ tử kia như hiện ra cảnh tượng chém giết năm đó.
- Mã Lương…….có lẽ hắn thật sự chính là Phong Tôn. Lúc đó mặc dù hắn vẫn chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, nhưng hắn cũng vô cùng cảnh giác, nghe nói trong những người chết dưới tay hắn, người cùng đẳng cấp cũng phải lên tới trên một trăm.
Thanh âm dịu dàng của nữ tử kia từ từ vang vọng bên trong khách sạn này.
Những lời này vừa nói ra, lập tức khiến cho tu sĩ bốn phía đều xôn xao lên.
- Tu vi Trúc Cơ giết chết hơn một trăm tu sĩ cùng đẳng cấp. Chuyện này…. gần như không thể xảy ra!
- Không có gì là không có khả năng. Phong Tôn sao có thể là người mà chúng ta có thể lường được.
- Tu vi càng thấp, thì sự chênh lệch cũng không quá lớn. Nhưng khả năng thi triển thần thông pháp bảo của Trúc Cơ tu sĩ cũng cực kỳ giới hạn, không ngờ lúc đó Phong Tôn lại có được sức mạnh như vậy. Khó trách trong cuộc chiến ờ Vân Hài, Phong Tôn có thể nghịch chuyên càn khôn!
Trong những tiếng nghị luận này, nam tử áo trắng vừa mở cửa khách sạn đi vào, sau khi sờ sờ mũi, liền đi tới trước mặt tu sĩ áo đen kia, hướng về phía tu sĩ áo đen đang kích động lộ ra một nụ cười hiền lành. Hắn đưa tay phải nhấn xuống hư không phía dưới một chút, liền đem tu sĩ áo đen đang quỳ lạy đặt lại lên trên ghế.
- Sư tôn….
Tu sĩ áo đen này chính là Thập Tam, ánh mắt hắn lộ ra vẻ kích động, ngồi ở đó trong đầu trống rỗng. Vương Lâm xuất hiện quá mức đột ngột, khiến cho Thập Tam hoàn toàn không có bất cứ một sự chuẩn bị nào.
Thanh niên áo trắng này chính là Vương Lâm.
Sau khi xử lý trong chuyện ở Triệu hà, Vương Lâm muốn đi về Chu Tước Tinh để bái tế cha mẹ, cũng định ở nơi đó để luyện hoá ba bổn nguyên nhân quả, sinh tử, chân giả.
Trên đường hắn đi qua nơi này liền cảm nhận được khí tức của Thập Tam cùng với khí tức phân thân Cổ yêu, nên mới tới nơi này.
Nhìn Thập Tam đã trưởng thành ở trước mắt, thần sắc vương lâm lộ vẻ vui mừng. Hắn vẫn nhớ rõ năm đó ở vùng đất Yêu Linh, lần đầu tiên nhìn thấy Thập Tam, sự kiên nghị của đối phương, sự trung thành của đối phương mặc dù đã rất nhiều năm trôi qua vẫn còn nguyên như cũ.