Thần thái trong hai mắt Hồng Sam Tử ngày càng sáng rõ. Hắn hút vào một hơi thật sâu,từ trong cơ thể truyền ra những tiếng ầm ầm, một đám sương máu từ trong những lỗ chân lông của hắn tràn ra, hoá thành một lớp áo đỏ ở trên người.
Hắn nhìn Vương Lâm, hướng về phía hắn ôm quyền vái một cái.
- Đa tạ Phong Tôn!
Trong lúc ngẩng đầu xoay người, Hồng Sam Tử nhìn chằm chằm Điện chủ Thiên Phạt Điện, ánh mắt lộ ra một vẻ cơ trí.
- Tần Cửu Duyên, cho dù ngươi có thiêu đốt tu vi, hôm nay ngươi có chạy đằng trời. Ngươi sẽ không chết đâu, lão phu sẽ luyện ngươi thành huyết thân, trở thành một sự trợ giúp rất lớn cho giới nội ta.
Trong lúc mở miệng, Hồng Sam Tử nhoáng lên một cái về phía trước, hoá thành một đạo hồng ảnh bay thẳng tới.
Sắc mặt lão già áo đen kia tái nhợt, mặc dù hắn là cao thủ bước thứ ba, nhưng lúc này hắn phải đối mặt với bốn người, hoàn toàn không thể có sức chiến đấu. Ngay khi Hồng Sam Tử tới gần, lão già áo đen này nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng sau khi hắn lui lại, Long Bàn Tử bình tĩnh giơ tay phải lên, Sơn Hà Đồ ầm ầm cuốn về bốn phía.
Thần sắc Thanh Thuỷ lạnh như băng, hắn giơ tay phải lên hướng về lão già áo đên tung một chỉ. Lập tức trên mặt lão già kia có năm vết nứt lan ra, lại bị xé rách! Âm Nguyệt Hữu Tình Thuật giống như là nhập vào xương tuỷ, lấy phương pháp đặc biệt liên tục bộc phát ra sức mạnh kinh khủng.
Sắc mặt Vương Lâm bình thản, ngay khi ba người kia rat ay, hắn giơ tay phải lên, hai mắt loé lên kim quang, liền có một luồng kim quang dũng mãnh nhập vào ngón tay trỏ trên tay phải của hắn, chỉ về phía lão già áo đen ở đằng xa.
- Ầm !
Đây là một kết thúc có hậu. Thất Thải Giới sụp đổ, Điện chủ Thiên Phạt Điện Tần Cửu Duyên cuối cùng cũng thất bại, bị Hồng Sam Tử giam cầm mang đi.
Linh hồn bị thiếu đốt của Long Bàn Tử cuối cùng dưới sự trợ giúp của Hồng Sam Tử đã có dấu hiệu được dập tắt. Hắn mang theo thương thế dẫn đệ tử Trọng Huyền Tử yên lặng rời khỏi, chờ đợi trận chiến tiếp theo giữa giới nội và giới ngoại.
Hồng Sam Tử yêu cầu Vương Lâm đi tới chiến trường ở Vân Hải. Ở nơi đó lấy danh nghĩa Phong Tôn chủ huy tu sĩ giới nội, trở thành linh hồn của cuộc chiến, tiến hành cuộc phản kích cuối cùng.
Vương Lâm không lấy ba đạo quả kia, mà lúc này quan trọng nhất chính là trước khi lực bài xích trong cơ thể bộc phát ra toàn bộ, phải làm cho ba đạo bổn nguyên đại thành, mở ra không môn để chứng đạo!
Thanh Thuỷ rời khỏi, một thân áo xanh tung bay trong tinh không, mang theo một vẻ bi thương, yên lặng mà rời khỏi. Hắn muốn đi tìm con gái của mình, có lẽ có thể tìm được, nhưng cũng có khi cả đời này cũng tìm không thấy.
Nhưng bất luận thế nào, chỉ cần Vương Lâm nói một câu, cho dù hắn ở chân trời góc biển cũng sẽ trở về. Hắn cùng với Vương Lâm không cần nói nhiều, những chuyện đã trải qua Thanh Thuỷ sẽ không bao giờ quên.