Không môn phá, niết lực lưu, Thanh Thuỷ mặc thanh y ôm hồn phách thê tử Hàm Yên của hắn trong lồng ngực, trân trọng hoá thành một ấn ký đặt tại vị trí trái tim.
Không phải Thanh Thuỷ không thu được vào không gian trữ vật mà Thanh Thuỷ không muốn.
Vương Lâm nhận lấy thanh sát lục kiếm do Thanh Thuỷ tặng. Vốn trên người Vương Lâm không có nhiều sát lục bổn nguyên, sau trận chiến đầu tiên tại Vân Hải tinh vực mới sinh ra một chút. Chỉ là sát lục bổn nguyên này rất yếu ớt, gần như mới sinh ra mà thôi, vẫn chưa thể hiện được gì.
Có thanh sát lục kiếm này, bổn nguyên của Vương Lâm liền có tất cả sáu đạo! Còn về Chiến ấn ký không phải là bổn nguyên kia thì từ trước đã hoá thành tinh điểm quy tắc thật sâu trong thân thể Vương Lâm.
Vương Lâm cũng không định lập tức luyện hoá sát lục bổn nguyên. Lúc này không phải thời điểm thích hợp. Hắn muốn đợi ba bổn nguyên nhân quả, sinh tử, thật giả của hắn đại thành thì trong nháy mắt đánh tan không môn mới hấp thu sát lục bổn nguyên này, một bước mở không môn, khiến cho bản then trở thành người có sáu đạo bổn nguyên cực kỳ hiếm gặp từ xưa đến nay!
Thanh Thuỷ từ trên bầu trời hạ xuống, yên lặng nhìn không môn đang tiêu tán trên thiên không, tay phải giơ lên chụp vào hư không một trảo, lập tức cầm lấy bầu long huyết tửu, đặt lên miệng uống một ngụm. Cảm giác cay nóng khiến mắt hắn từ từ lộ hàn quang, đưa bầu rượu cho Vương Lâm.
Hai người ở trên tu chân tinh hoang dã này nhìn không môn đang từ từ tiêu tán, đón hàn phong. Trong cơn gió lạnh gào thét, mặt đất bụi bay mù mịt, hai người lặng lẽ ngồi uống rượu.
Không ai nói một lời nào.
Vương Lâm không hỏi Thanh Thuỷ xem ở trong Thất Thải Giới tại tổng bộ Tu Chân Liên Minh này bao nhiêu năm qua có tìm được đáp án hay không.
Thanh Thuỷ cũng không nói ra. Chỉ có hắn rõ nhất là hắn đã phát hiện ra điều gì, hiểu được điều gì. Nhưng chính vì những điều đó lại khiến hắn càng trầm mặc.
- Một trò chơi ….
Hàn quang trong mắt Thanh Thuỷ loé lên, vẻ mặt khổ sở. Hắn nhận lấy bầu rượu Vương Lâm đưa lại, uống một hớp lớn, cười ha hả.
- Vương Lâm, ngươi phải đáp ứng ta một chuyện!
Tiếng cười Thanh Thuỷ mang theo một vẻ quyết tâm. Hắn nhìn về phía Vương Lâm.
Vương Lâm không nói gì, chỉ gật đầu.
- Nếu có một ngày ta chết đi, nếu như ta còn có thi thể toàn vẹn thì hãy mang ta về chôn cất tại quê hương, trên bia mộ không nên ghi danh, chỉ cần đắp một khối đất. Đó là nơi tốt nhất để mai táng ta….
Thanh Thuỷ nhìn bầu trời.
- Nếu như cả nhà cũng không còn….
Vương Lâm trầm mặc hồi lâu, sau đó chậm rãi mở miệng.
- Nếu vậy thì mai táng trong thiên địa đi.
Thanh Thuỷ uống một ngụm long huyết, khoé miệng còn lưu lại vết máu rồng, dưới ánh mặt trời loé lên hồng mang.
- Được!
Vương Lâm nhận lấy bầu rượu từ trong tay Thanh Thuỷ, sau khi uống xong thần sắc ngưng trọng, hái mắt loé lên, trầm giọng nói.