Cây cọc thứ chín ở bên trong trong sống lưng của Thanh Thủy, xuyên qua toàn bộ xương sống của hắn, không thò ra một chút nào, toàn bộ đâm vào bên trong. Ngay cả miệng vết thương cũng nhìn không thấy, dường như bỗng nhiên mọc ra ở bên trong.
Thanh Thủy đang hôn mê, trên mặt vẫn còn hiện lên vẻ đau đớn thống khổ, nhưng cũng tràn ngập một vẻ vui mừng và hạnh phúc. Sự vui mừng này chính là bởi vì Vương Lâm. hạnh phúc kia cũng là vì Vương Lâm.
Sau khi thổ nạp ít lâu, thần sắc mệt mỏi của Vương Lâm có chút tiêu tan, hắn hít thật sâu, nâng Thanh Thủy đang hôn mê dậy. Sau khi cố định lưng hắn hướng về phía mình, ánh mắt như điện nhìn chằm chằm vào tấm lưng khô gầy kia.
Toàn bộ sống lưng của hắn nổi lên, thoạt nhìn mà giật mình.
Hồi lâu sau, Vương Lâm thần sắc ngưng trọng, chậm rãi giơ tay phải lên, chỉ lên sống lưng của Thanh Thủy chậm rãi ấn xuống, như thể đang tìm kiếm gì đó. Hắn nhăn mặt, dường như là đang suy tư.
-Cũng may vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với xương sống, nếu để thêm một ít ngày nữa. một khi hoàn toàn dung hợp thì cây cọc này sẽ không thể lấy ra được nữa Thứ nó phong ấn chính là thân thể và nguyên thần của Thanh Thủy sư huynh, cho dù là đổi lấy một cơ thể khác cũng sẽ vẫn như vậy.
Trong lúc trầm ngâm, ngón trỏ của Vương Lâm đột nhiên khẽ động, trực tiếp đâm vào đốt sống thứ nhất trên xương sống của Thanh Thủy.
Thân thể Thanh Thủy chấn động, hắn mở hai mắt, cắn răng, không để cho tiếng kêu thống khổ kia truyền ra.
-Sư huynh, sự thống khổ do cây cọc thứ chín này gây ra còn kịch liệt hơn so với tám cây cọc trước.
Vương Lâm nhẹ giọng nói.
-Cả đời ta chịu đựng những sự thống khổ đã quen rồi.
Thanh âm khàn khàn của Thanh Thủy rất bình tĩnh, không có một chút dao động nào.
Vương Lâm trong mắt hiện lên vẻ bi ai, sau khi than nhẹ một tiếng, không do dự nữa, thấp giọng nói:
-Hãy cố chịu.
Vừa nói xong, hắn đâm sâu tay phải vào bên trong, trực tiếp xuyên qua máu thịt trên lưng của Thanh Thủy, đâm vào trong xương sống. Song chỉ như điện, mạnh mẽ đâm vào trong.
Lập tức liền có một cây cọc rất mềm bị song chỉ của Vương Lâm trực tiếp nắm lấy.
Sắc mặt Thanh Thủy trắng bệch, mồ hồ lạnh toát ra, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, đem sự thống khổ này hóa thành một ngọn lửa thù hận bùng lên trong mắt.
Vương Lâm nắm lấy cây cọc mềm kia, chậm rãi rút ra ngoài. Cảm giác này giống như là bị người ta rút xương, sự thống khổ này hiếm có người có thể chịu đựng được.
Thần sắc Vương Lâm cực kỳ ngưng trọng, không để cho song chỉ run rẩy một chút nào, nắm lấy cây cọc kia chậm rãi rút ra. Mỗi khi rút ra được một tấc, Thanh Thủy đều run lên phát ra những tiếng rên rỉ, hai tay hắn bấu chặt xuống mặt đất, trực tiếp tạo thành hố sâu.
Vương Lâm không nhìn thấy thần sắc của Thanh Thủy, toàn bộ tinh lực của hắn tập trung vào song chỉ của mình. Hắn chậm rãi lôi cây cọc ra, thủy chung vẫn duy trì tốc độ từ tốn. Hắn không dám quá mức kịch liệt, cây cọc kia rất mềm mại, mặc dù vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với xương sống của Thanh Thủy, nhưng cũng đã dung hợp được phân nửa. Vì thế hắn không thể không hết sức cẩn thận.