Thân thể Thanh Thủy run lên kịch liệt, cây cọc đâm ở trước ngực bị Vương Lâm nắm lấy, trực tiếp rút ra một vài tấc. Một lực hút từ trong vết thương trên ngực truyền ra, khóa chặt cây cọc này lại, khiến cho Vương Lâm trong lúc rút ra cảm nhận được rõ ràng.
Ngay khi nắm lấy cây cọc này, một khí tức quỷ dị từ bên trong cây cọc trực tiếp truyền vào trong tim của Vương Lâm. Trong khoảnh khắc này, nhịp tim Vương Lâm nhanh chóng tăng mạnh, những thanh âm thình thịch, thình thịch như gõ trống từ trong cơ thể Vương Lâm điên cuồng truyền ra.
Thình thịch, thình thịch, tiếng trống kia càng lúc càng nhanh, chỉ trong chốc lát như nối liền với nhau, hóa thành một cơn đau tim mạnh mẽ nổi lên trong cơ thể Vương Lâm.
-Cây cọc thứ nhất này chính là phong ấn trái tim của hắn!
Ngay lúc này, một thanh âm thần bí từ phía sau Vương Lâm đột nhiên vang lên.
Thân thể Vương Lâm dừng lại. Từ trước tới giờ hắn không phát hiện được bất cứ thứ gì, giờ phút này đột nhiên nghe thấy thanh âm kia, đồng tử trong mắt hắn co rụt lại, chậm rãi quay đầu nhìn về phía sau.
Ngọn núi chỗ của Thanh Thủy lơ lửng giữa không trung, tách ra khỏi ngón tay trỏ bảy màu kia. Khi hồn phách của hắn được giải thoát ra khỏi Huyền Vũ, ngón tay bảy màu kia chậm rãi tiêu tan trong Thất Thải Giới này.
Nhưng ngay khi Vương Lâm quay đầu nhìn lại, thì ngón tay bảy màu đã tiêu tan kia lại một lần nữa xuất hiện, nhưng ánh sáng bảy màu kia không đậm mà rất lờ mờ. Trong mắt Vương Lâm, ngón tay bảy màu kia như thể đã tan vỡ, trở thành những điểm tinh quang bảy màu, vẫn chưa khuếch tán đi, mà sau khi ngưng tụ lại, hóa thành một thân ảnh bảy màu hư ảo.
Thân ảnh này tuy mơ hồ, nhưng ánh mắt rõ ràng là đang nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm trầm mặc, tinh điểm cổ Thần trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn, tinh điểm cổ Ma bên trong mắt phải cũng chuyển động. Hắn đưa tay trái bấm quyết, tay phải buông cây cọc ra. mơ hồ có ấn quyết ở bên trong.
-Không cần lo lắng, ngươi có thể tiếp tục cứu hắn, ta sẽ không ngăn cản ngươi đâu Thân ảnh bảy màu hư ảo kia nói một cách thần bí.
Vương Lâm không có một chút lơi lỏng nào, thân ảnh bảy màu này hắn liếc mắt một cái là có thể nhận ra chính là người bảy màu mà hắn nhìn thấy bên trong đám sương máu!
Đối với bảy màu, Vương Lâm hiểu rất rõ. Hắn có pho tượng bảy màu, đã nhìn thấy thất thải đạo nhân luyện hóa đạo linh, thậm chí ở trong vùng đất cổ mộ hắn cũng nhìn thấy thất thải đạo nhân trong cảnh tượng hư ảo kia.
Lúc này nhìn thân ảnh hư ảo trước mặt, hắn không thể xác định là đối phương có phải là người đã khiến cho da đầu hắn tê dại hay không, nhưng dường như khí tức từ trên cơ thể đối phương truyền ra không hề có một chút dao động nào, cực kỳ bình tĩnh.
-Truyền thừa của Đạo cổ thân thể bất diệt của tiên tộc, năm đạo bổn nguyên. Quả thật trên người ngươi có rất nhiều bí ẩn.