Ở chỗ nắm tay của Vương Lâm đánh xuống trên cái mai bằng đá của Huyền Vũ bất ngờ xuất hiện năm vết nứt rất nhỏ. Trong tiếng rắc rắc, những vết nứt này hướng về bốn phía lan ra, còn chia ra làm rất nhiều nhánh.
Nhưng đúng lúc này, chỉ thấy có một đám khí xám từ trong những vết nứt kia trực tiếp phun ra. Đám khí xám này tràn ngập một khí tức chết chóc, ngay khi phun ra, liền cuốn thẳng đến thân thể Vương Lâm.
Lực phun rất mạnh, giống như là một cơn lốc quét tới, trực tiếp đụng vào thân thể Vương Lâm. Nhưng Vương Lâm đã sớm có đề phòng, ngay khi đám khí này phun tới, thân thể hắn lập tức lui về phía sau.
Trong khoảnh khắc này, đám khí xám kia chia ra một phần theo thân thể khổng lồ của Huyền Vũ lao thẳng tới Huyền Vũ Thánh Hoàng đang khoanh chân ngồi trên đầu của Huyền Vũ này.
Tốc độ của đám khí xám này quá nhanh, trong nháy mắt đã dũng mãnh nhập vào cơ thể của Huyền Vũ Thánh Hoàng, khiến cho thân thể người này động đậy, dường như là sắp sửa sống lại. Một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ bất ngờ từ trong cơ thể của Huyền Vũ Thánh Hoàng này bộc phát ra, còn có một tiếng gào thét mơ hồ truyền ra! Cảnh tượng này nếu đổi lại là một tu sĩ khác nhìn thấy có lẽ sẽ vì thiếu kinh nghiệm mà phán đoán sai lầm, như vậy sẽ không thể ứng phó được, khó có thể ngăn cản.
Nhưng Vương Lâm chém giết cả đời, tâm trí lại cực kỳ sắc bén. Vừa rồi ngay khi hắn nhìn thấy Huyền Vũ Thánh Hoàng trong lòng đã có sự chuẩn bị, lúc này không cần nghĩ ngợi. Ngay khi Huyền Vũ Thánh Hoàng kia hấp thụ đám khí xám chuẩn bị sống lại, trong lúc lui về phía sau hắn liền vung tay phải về phía trước, huyết quang chợt lóe lên ngợp trời.
chỉ thấy huyết kiếm trực tiếp hiện ra, với một khí thế và tốc độ đủ để phá vỡ hư vô, trong tiếng rít gào đã tới gần phía trước Huyền Vũ Thánh Hoàng kia, đột nhiên lóe lên, đâm xuyên qua cổ.
Không hề có máu tươi, cái đầu trực tiếp bị huyết sắc bén chém đứt, rơi ra khỏi thân thể. Huyết kiếm kia còn chém đứt cây cọc đâm xuyên qua thân thể, thò lên khỏi đầu ba tấc kia!
Đám khí xám đang mạnh mẽ nhập vào trong cơ thể của Huyền Vũ Thánh Hoàng kia, ngay khi cái đầu bị chém xuống, liền có một lượng lớn từ vết thương trên cổ phun ra. Tiếng rít gào mơ hồ kia lập tức biến thành một tiếng kêu thảm thiết, trong khi đám khí xám phun ra càng ngày càng nhiều, nhanh chóng trở nên suy yếu.
Thân thể Huyền Vũ Thánh Hoàng kia cũng vì sự đột biến ngoài ý muốn này, theo đám khí xám phun ra liền trở nên héo rũ, cuối cùng sụp đổ.
Một mối nguy hiểm đã bị Vương Lâm xóa tan một cách quyết đoán!
Trong lúc lui về phía sau, cây đao máu thịt ở phía sau Vương Lâm lại gào thét lao tới, từ bên trong truyền ra từng trận tiếng kêu gào giống như là muốn nuốt lấy Vương Lâm. Ngay khi nó hạ xuống, Vương Lâm xoay mạnh người, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng, đồng thời cũng lộ ra một vẻ cơ trí. Hắn giơ tay phải lên hướng về cây đao kia hung hăng tung một quyền.