Cảnh tượng lại biến đổi, thiếu niên kia lớn lên, quay về cố quốc đã bị diệt vong. Bảy ngày đẫm máu, sinh linh đồ thán, máu chảy thành sông. Trong cảnh tượng này, cũng có ánh sáng bảy màu kia xuất hiện.
Trong cảnh tượng này, dòng sông máu kia dâng lên ngợp trời, giết chết rất nhiều tu sĩ từ xa đi tới. Nam tử toàn thân mặc áo xanh kia xoay người, mang theo vẻ bi thương rời đi.
Vương Lâm nhìn thấy những hình ảnh lóe lên bên trong đám sương máu kia, hắn nhìn thấy quá khứ của Thanh Thủy, nhìn thấy Thanh Thủy bước vào được tiên giới, nhìn thấy trên vẻ mặt của Thanh Thủy trong cảnh tượng kia không còn hiện lên sát khí nữa, mà lộ ra vẻ sung sướng.
Ở bên cạnh hắn có một nữ tử đang đứng. Nữ tử này tướng mạo cũng không phải là tuyệt mỹ, nhưng lộ ra một vẻ ôn nhu. Nàng nhu hòa nhìn Thanh Thủy, trên mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào.
Ở phía trước hai người họ còn có một lão già. Lão già này chính là Bạch Phàm, thần sắc hắn rất hiền lành, nhìn hai người một cách trìu mến, giống như là đang nói gì đó, Nhưng trong cảnh tượng kia vẫn có ánh sáng bảy màu mơ hồ xuất hiện trên bầu trời, ánh mắt lạnh lùng mang theo một vẻ kỳ dị, nhìn chằm chằm Thanh Thủy. Ánh mắt này xuất hiện rất nhiều lần, Vương Lâm càng nhìn càng cảm thấy cổ quái. Ánh mắt này như thể là nhìn vào một tấm gương, người kia cũng giống như là chính mình Sương máu bắt đầu chuyển động, trong nháy mắt hình ảnh trong đó lại thay đổi. Lúc này hiện lên là một màn kịch biến khiến cho hai mắt Vương Lâm lộ ra vẻ ngưng trọng và bi ai!
Trong hình ảnh kia, Thanh Thủy khoanh chân ngồi trên một đỉnh núi, đang thổ nạp. Đột nhiên người bảy màu trên bầu trời vươn tay ra chỉ xuống phía dưới.
Một chỉ này khiến cho thân thể Thanh Thủy bỗng nhiên chấn động, mở bừng hai mắt, bị một đám huyết quang cùng với một sự giết chóc xâm chiếm thần trí. Một tiếng rít gào kinh thiên động địa từ trong miệng hắn truyền ra, vang vọng cả Tiên Giới! Cùng lúc đó, ở đằng xa trong cảnh tượng này có Bạch Phàm đang đứng. Hắn ngơ ngác nhìn bầu trời, dường như hắn cảm nhận được một điều gì đó!
Thanh Thủy điên rồi!
Dưới sự giết chóc bao phủ trên người hắn hồi lâu, dưới sự điên cuồng của hắn giáng xuống Tiên Giới, dưới sự giết chóc vô tận, Vương Lâm nhìn thấy rất nhiều tu sĩ của Lôi Tiên Giới phải chết thảm trong tay Thanh Thủy. Hắn giống như là một ma đầu khát máu, càng giết càng điên cuồng!
Cho đến khi ở trong hình ảnh kia, ở phía trước Thanh Thủy xuất hiện một nữ tử. Ánh mắt nàng lộ ra vẻ bi thương, nhưng vẫn ôn nhu như trước. Nàng đã chết ở trong tay Thanh Thủy, nhưng trên mặt vẫn giấu đi sự đau khổ mà dịu dàng nhìn Thanh Thủy, giơ tay lên như muốn chạm vào mặt người yêu, nhưng cuối cùng cũng phải buông xuống một cách bất lực, nhắm hai mắt lại như nói một câu gì đó Chính là nhờ có câu nói này, cùng với những giọt máu nóng bóng trước khi nàng chết đã khiến cho Thanh Thủy điên cuồng kia trong nháy mắt tỉnh táo trở lại. Sau khi hắn tuyệt vọng đến cực điểm, mới có thể truyền ra một tiếng kêu bi thảm đến kinh thiên!