bởi vì người này ngồi đối diện với Vương Lâm, nên hắn có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt của hắn trước khi chết. vẻ mặt đó rất là cổ quái, vừa như vui mừng vừa như sợ hãi, dường như người này lúc đầu thì vui mừng như điên, như thể là đang hấp thụ sức mạnh của Huyền Vũ này. Nhưng ngay lúc đang hưng phấn nhất liền xảy ra một chuyện khiến cho hắn hoảng sợ đến cực điểm, khiến cho hắn tử vong, hiện lên thần sắc giống như là vừa mừng vừa sợ này!
Hình dáng của hắn Vương Lâm chưa từng thấy qua nhưng hắn có thể lờ mờ đoán được người này rất có khả năng chính là Huyền Vũ Thánh Hoàng năm đó đã rời bỏ Tứ Thánh Tông, tiến vào Tu Chân Liên Minh!
Đối với Tứ Thánh Tông mà nói, đối với lão Thánh Hoàng năm đó mà nói, bọn họ thủy chung không hiểu Huyền Vũ vì sao lại phản bội, cam tâm trở thành tay sai của Tu Chân Liên Minh!
hết thảy chuyện này sau khi Vương Lâm nhìn thấy Huyền Vũ này, ngay khi nhìn thấy nam tử trung niên này mơ hồ có thể đoán ra.
Con Huyền Vũ bằng đá khổng lồ này trong mắt Vương Lâm cũng giống như hai con cự long ở trong vùng đất cổ mộ. khí tức từ trong cơ thể nó tràn ra cực kỳ kinh người!
Khí tức này mặc dù là tử khí, nhưng sự hùng mạnh lúc còn sống cũng đủ để khiến cho Vương Lâm phải biến sắc. Sau khi liếc mắt nhìn một cái Vương Lâm thu ánh mắt lại tiến về phía trước, lập tức đi thẳng tới đỉnh núi cao nhất kia.
Ở phía sau hắn những đám sương máu do mười vạn tu sĩ phun ra ngưng tụ lại với nhau, che phủ trời đất lao thẳng tới Vương Lâm. Nhưng Vương Lâm cũng hoàn toàn không hề để ý tới. thân ảnh của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã đi tới đỉnh núi cao nhất kia.
Ngay khi tới gần một tiếng rít gào điên cuồng từ trên đỉnh núi phát ra, hướng về bốn phía ầm ầm truyền ra hóa thành vô số gợn sóng chấn động, khiến cho quần áo của Vương Lâm tung bay Thậm chí ngay cả những đám sương mù bảy màu vờn quanh ngọn núi cũng bị thổi đi, hướng về bốn phía dạt đi không ít khiến cho đỉnh núi hiện lên rõ ràng trước mắt Vương Lâm!
Liếc mắt một cái hai mắt Vương Lâm lập tức hiện lên một vẻ điên cuồng.
Hắn đã nhìn thấy Thanh thủy!
Ở trên đỉnh của ngọn núi cao nhất nảy một người thần sắc dữ tợn toàn thân gầy yếu bị chín cái cọc nhọn hoắt đóng chặt ở trên vách núi. Chín cái cọc nhọn kia phát ra từng trận ánh sáng bảy màu. Nhưng không phải là Thất Thải Đỉnh.
Người dữ tợn này chính là Thanh Thủy! Mặc dù dung nhan của hắn đã biến đổi không còn lại một chút nào phong thái như năm đó, mặc dù mái tóc rối bù che khuất gương mặt dữ tợn, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng và giết chóc. Nhưng Vương Lâm liếc mắt một cái liền nhận ra ngay hắn chính là Thanh Thủy sư huynh!
Từng trận tiếng rít gào không ngừng từ trong miệng Thanh Thủy truyền ra. Dường như hắn muốn phá tan chín cái cọc đâm lên người, nhưng không có cách nào làm được chỉ có thể điên cuồng rống lên giận dữ.
-Giết giết giết giết! Giết sạch các ngươi, giết sạch tất cả mọi người! Giết!
Thanh âm gần như lạc cả đi từ trong miệng Thanh Thủy truyền ra, kinh thiên động địa.