-Viêm Lôi Tử, chuyện năm đó cũng không phải hoàn toàn như ngươi nhìn thấy đâu.
Thanh âm của Trọng Huyền Tử mang theo sự bi thương và hối hận đối với sư tôn. Trong lúc sắp sửa rời khỏi hắn quay đẩu lại phức tạp nhìn thoảng qua Viêm Lôi Tử Tinh không không có gió, cho dù chỉ là do thần thông gây ra. Lúc này trước khi Long Bàn Tử rời khỏi, cơn cuồng phong kia phá tan hồng quang ở bên trong cái khe mở ra toàn bộ những phong ấn trên đó khiến cho Thất Thải Giới hiện lên rõ ràng trước mắt Vương Lâm.
Theo từng trận ánh sáng bảy màu lóe lên một tiếng rít gào mang theo một vẻ điên cuồng từ trong cái khe truyền ra. Tiếng rít gào này giống như là của dã thú, lộ ra một sát khí cùng với mùi máu tanh.
Một tiếng rít gào này khiến cho Vương Lâm bình tĩnh trở lại. Hắn yên lặng nhìn cái khe bảy màu kia, hồi lâu sau quay đầu lại nhìn Viêm Lôi Tử ở phía sau.
Ánh mắt Viêm Lôi Tử thủy chung vẫn nhìn về hướng hai người bọn Trọng Huyền Tử rời khỏi, vẻ thù hận trong mắt hắn cực đậm.
Mối thâm thù của Viêm Lôi Tử với Trọng Huyền Tử Vương Lâm cũng không biết rõ nguyên nhản, nhưng từ sau khi Viêm Lôi Tử đến La Thiên đã làm tất cả đế phát động cuộc chiến với Liên Minh. Qua đó có thể thấy mối thù này sâu như biển!
-Việc này ta không thể giúp ngươi Vương Lâm thầm than một tiếng. Hắn biết được sức mạnh của sự thù hận nó đủ đề khiến cho một người trở nên điên cuồng.
Viêm Lôi Tử trầm mặc hồi lâu sau thu ánh mắt lại hướng về Vương Lâm ôm quyền vái một cái, thấp giọng nói:
-Mối thù của vãn bối với Trọng Huyền Tử là việc riêng, Phong Tôn không nên để trong lòng lúc này nên lấy đại cục làm trọng. Mối thù của vãn bối .nếu sau khi trận chiến này chấm dứt.
vãn bối tử vong, thì cũng sẽ tan thành mây khói, nếu hắn chết trận thì cũng sẽ như vậy. Nhưng nếu cả hai người bọn ta đều không chết, thì lúc đó vãn bối sẽ báo thù.
Sự thù hận trong mắt đã bị Viêm Lôi Tử ẩn giấu rất sâu. Hắn tu đạo nhiều năm có thể nhẫn nhịn lâu như vậy, thì cũng có thể nhịn được thêm ít ngày.
Hắn vĩnh viễn cũng không thể quên được cảnh tượng năm đó. Hẳn cùng với Trọng Huyền Tử vốn là đạo hữu chí cốt, cùng bởi vì yêu cầu của Trọng Huyền Tử mà hắn cùng với đạo lữ của hắn hai người cùng nhau gia nhập tu chân Liên Minh.
Ba người thường xuyên luận đạo với nhau, hắn rất đồng tình với những giải thích và phản bác của Trọng Huyền Tử, nên cam tâm nghe lệnh của y. Còn Trọng Huyền Tử đối với hắn cũng cực kỳ khách khí, hai người quân tử làm bạn với nhau, giống như nước có thể trôi mãi theo thời gian, giống như rượu càng ngày lại càng nồng.
Nhưng hết thảy mọi chuyện lại vì một việc mà hoàn toàn thay đổi. Viêm Lôi Tử thi thoảng lại bừng tỉnh trong lúc tĩnh tọa, cảnh tượng đã khắc sâu trong ký ức kia luôn khiến cho hắn phải nắm chặt tay lại. gầm lên từng tiếng phẫn nộ đến cực điểm.