Lão già bên trong đám bạch quang nãy giờ sắc mặt vốn bình tĩnh, nhưng vì một câu nói này của Vương Lâm liền đột nhiên biến đổi. Hắn chậm rãi ngẩng đầu ánh mắt phức tạp nhìn về phía Vương Lâm.
-Ngươi là Phong Tôn?
Tay trái Vương Lâm cầm cung, dây cung kia vốn đã đứt, nhưng sau khi dung hợp với huyết mạch của Vương Lâm cũng đã khôi phục lại. Nhưng dây cung đã khôi phục lại này mỗi một lần bị kéo ra, cũng giống như là gân của Vương Lâm bị kéo!
Nhưng giờ phút này Vương Lâm đã không còn lo tới hậu quả tâm trí hắn tuy rất sâu xa, nhưng bản tính thì vẫn không hề thay đổi. Bản tính của hắn chính là một khi đã quyết định chuyện gì, thì sẽ không bao giờ lùi bước! Hắn muốn cứu Thanh Thủy, thì sẽ bất chấp hết thảy!
Tay phải kéo dây cung trên mặt Vương Lâm nổi đầy gân xanh, trong tiếng gầm nhẹ kéo mạnh một cái. Vù một tiếng, dây cung kia bất ngờ bị Vương Lâm kéo ra!
Dây cung bị kéo ra, Vương Lâm lập tức cảm thấy như gân cốt toàn thân đang bị lôi kéo kịch liệt, sắc mặt hơi tái nhợt, hai mắt lại đầy tia máu.
Giờ phút này, cho dù là lực bài xích hay gân cốt bị lôi kéo hắn cũng mặc kệ. Ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn chính là giết chết tất cả những người ngăn cản để cứu Thanh Thủy!
-Ta đã nói rồi, thật hay giả ngươi hãy đi hỏi đệ tử của ngươi thì sẽ biết!
Vương Lâm trong lúc dữ tợn lời nói đầy vẻ âm hàn dây cung lại bị hắn kéo ra một chút, trên đó truyền ra một sức mạnh vô biên, dường như có thể phá tan thiên địa.
Lão già bên trong đám bạch quang ngưng trọng nhìn thoáng qua cây cung trong tay Vương Lâm, trong mắt dần dần lộ ra vẻ mê man. Đây là lần đầu tiên hắn tỉnh lại sau khi đã ngủ say năm đó, lần tỉnh lại này chính là do đồ đệ Trọng Huyền Tử gọi về. Sau khi thức tỉnh, hắn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ nhìn thấy Vương Lâm đang muốn đến hủy diệt tinh cầu này.
Lời nói của Vương Lâm khiến cho hắn tâm thần chấn động. Hắn mặc dù đang mê man nhưng vẫn nhớ rõ mình là tu sĩ của giới nội, nhớ rõ ân tình của Phong Tôn năm đó.
Trong lúc trầm mặc lão già này cúi đầu nhìn về phía tu chân tinh khổng lồ kia, giơ tay phải lên vung về phía trước, lập tức liền có ba bóng người bị một đám bạch quang bao phủ, trực tiếp bị hắn lôi từ trong tu chân tinh kia ra!
Ba bóng người kia là ba lão già sắc mặt đang hoảng sợ, trong đó có một người không ngờ chính là Trọng Huyền Tử. Nhưng dung nhan trung niên của Trọng Huyền Tử năm đó hôm nay không biết vì sao mà đã trở thành một lão già.
Hai người bên cạnh hắn chính là hai đại trưởng lão của Tu Chân Liên Minh!
Hai đại trưởng lão kia thân thể run lên, ở trong đám bạch quang thần sắc bị sự kính sợ tràn ngập, lập tức quỳ xuống, run giọng nói:
-Tham kiếm thái thượng trưởng lão.
-Tham kiến sư tôn.
Tâm thần của Trọng Huyền Tử tràn ngập sự kinh hãi, sự sợ hãi của hắn lúc này đã lên tới cực điểm. Khi hắn nghe thấy toàn bộ lời nói của Vương Lâm vừa rồi đã vô cùng hãi hùng, trong đầu liền nhanh chóng suy nghĩ, chuẩn bị giải thích.
-Sư tôn, mọi chuyện không phải như tiểu bối đã nói, nhưng .
Hắn ngẩng đầu run rẩy, đang muốn giải thích, nhưng Long Bàn Tử này đã lạnh lùng quét mắt liếc nhìn hắn một cái. Một cái liếc mắt này khiến cho lời nói của Trọng Huyền Tử lập tức bị nuốt trở lại. Trong lúc run rẩy hắn không dám mở miệng nói tiếp nữa.