Đứng giữa tinh không, trước gần một vạn tu sĩ giới ngoại đang quỳ xuống run rẩy, Vương Lâm nhìn về phía tu chân tinh rất lớn kia, thần sắc bình tĩnh ma tinh trong mắt phải lóe lên. Lực bài xích trong cơ thể ầm ầm bộc phát ra, nhưng bị hắn mạnh mẽ áp chế, người ngoài không nhìn ra được một chút dấu hiệu gì.
Trong khi áp chế lực bài xích trong cơ thể, Vương Lâm nhìn tu chân tinh rất lớn kia, mắt lộ ra vẻ suy tư. Tu chân tinh này có cấm chế, cấm chế này ngoài vòng xoáy kia có lẽ chính là cửa lớn thứ hai của Tu Chân Liên Minh!
Cấm chế này cực kỳ xảo diệu, nó lấy mấy chục tinh cầu nhỏ xung quanh để tạo thành trận pháp, tương trợ lẫn nhau, khiến cho những tu chân tinh này giống như là tu sĩ, không ngờ có thể tu hành.
Chuyện này Vương Lâm chưa từng thấy bao giờ, hôm nay nhìn thấy được ánh mắt không khỏi lóe lên.
-Tinh cầu này rất thú vị Viêm Lôi Tử năm đó khi ngươi còn là trưởng lão của Liên Minh, đã từng nghe chuyện gì liên quan đến tinh cầu này chưa?
Viêm Lôi Tử đang chấn động nãy giờ bỗng tỉnh lại, thần sắc càng cung kính hơn vội vàng ôm quyền thấp giọng nói:
-Vãn bối có nghe nói tu chân tinh lớn này cũng không phải tự nhiên sinh ra, mà là được Tu Chân Liên Minh lấy rất nhiều tu chân tinh để luyện thành, nếu ở trên đó tu luyện, có thể thành tựu hơn gấp bốn lần!
Hơn nữa năm đó Long Bàn Tử làm phép, không biết tinh cầu này đã bị thi triển thần thông gì, đã trở thành trận pháp thứ hai của Tu Chân Liên Minh. Sự hùng mạnh của nó nghe nói còn vượt qua cả cơn lốc xoáy vạn cổ kia. Nhưng năm đó có rất ít người có thể tiến vào nơi này, cho nên vãn bối cũng chưa tận mắt nhìn thấy được uy lực của trận pháp này.
Thấp giọng nói xong, Viêm Lôi Tử này như nhớ đến chuyện gì đó, lại mở miệng nói:
-Long Bàn Tử kia năm đó là thái thượng trưởng lão của Tu Chân Liên Minh, cũng là sư phụ của Trọng Huyền Tử! Nhưng người này năm đó cũng đã tử vong.
-Chưa chắc.
Ánh mắt Vương Lâm như điện, nhìn tu chân tinh rất lớn kia. Bên trong tu chân tinh này hắn cảm thấy có bốn đạo khí tức, trong đó có ba đạo đang cực kỳ lo lắng, dường như là đang run rẩy.
Còn đạo khí tức cuối cùng thì giống như là đang ngủ say Gần một vạn tu sĩ đang quỳ ở bốn phía, cả đám thân thể đều run rẩy, tâm thần bị sự sợ hãi tràn ngập. Sinh tử của bản thân đã không còn do bọn họ quyết định, toàn bộ đã nằm ở trong tay Phong Tôn áo trắng khiến cho bọn họ không thể không quỳ kia.
Còn có ba con hắc long kia cũng run rẩy, ánh mắt lộ ra vẻ kính sợ, ngay cả tiếng rít gào cũng hóa thành tiếng nức nở.
Vương Lâm thu ánh mắt đang nhìn tu chân tinh kia lại, áp chế lực bài xích trong người, đồng thời giơ tay phải lên, hướng về ba con hắc long hương hỏa kia túm một cái. Thân thể ba con hắc long này chấn động, không tự chủ được bị Vương Lâm chụp lấy.
Tay phải của Vương Lâm nắm lại, lập tức trong ba con hắc long đang quấn vào nhau liền có một con bị lôi ra, bị Vương Lâm cách không nắm vào cổ.
Con hắc long kia giống như một con rắn thân thể vặn vẹo, ánh mắt bị sự sợ hãi bao phủ. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên kim quang, nhìn về phía con hắc long kia. Ánh mắt của hắn có một sức mạnh xuyên thấu, nhìn thấy rõ ràng bên trong hương hỏa giới trong cơ thể con hắc long kia dường như có hàng ngàn hồn phách hương hỏa, không ngờ chính là tu sĩ giới nội . Trong số đó còn có mấy người Vương Lâm mơ hồ có chút quen thuộc.