Tu sĩ Hỏa Tước tộc của Thái cổ Tinh Thần hít thở không thông, sắc mặt trắng bệch một mảnh, điên cuồng lùi lại phía sau. Hắn không biết mình có thể tránh được hay không nhưng ý niệm duy nhất trong đầu hắn lúc này là trốn, trốn, trốn, trốn!
Nhưng lúc này đừng nói là hắn mà cho dù là Lão tổ Hỏa Tước Tộc có sống lại thì ở trước mặt Vương Lâm cũng không có chút lực phản kháng. Giờ phút này kim quang từ trong mắt Vương Lâm tràn ra, bao phủ cả tinh không. Phiến tinh không này có vô số khe không gian, vừa bị kim quang đảo qua một cái liền lập tức vỡ nát.
Còn về phần tu sĩ Hỏa Tước tộc chỉ vừa mới lui lại phía sau nửa bước thì toàn thân liền lập tức bị kim quang tràn ngập, kêu lên thảm thiết. Trong nháy mắt này, thân thể hắn liền biến thành mây khói, nguyên thần cũng không có chút chống cự, trực tiếp tan nát.
Thậm chí hỏa điểu màu đen khổng lồ kia vừa chuẩn bị thôn phệ Viêm Lôi Tử giờ phút này dưới kim quang tràn tới, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi kinh thiên. Nó mơ hồ có linh hồn, giờ phút này nói hoảng sợ lui lại phía sau nhưng khi kim quang ập tới thì đã bị xóa đi toàn bộ sự tồn tại của nó!
Tu sĩ Phụng Thiên Lang tộc run rẩy toàn thân. Hắn nhìn thấy đồng bọn tử vong, hết thảy mọi thứ trước mặt hắn lúc này biến thành một thế giới kim quang. Hắn mơ hồ lờ mờ chứng kiến thân ảnh Vương Lâm phía sau kim quang.
Thân ảnh này đã là ác mộng vài thập niên của hắn. Hắn làm sao cũng không thể quên được hình ảnh một người năm đó cầm búa lớn đứng ở lỗ hổng của Phong Giới Đại Trận, dùng sức một người cản mấy vạn tu sĩ rời đi, ngăn cản làn sóng tu sĩ bước thứ ba tiến vào. Đó là một cái tên tồn tại vĩnh hằng.
Phong Tôn!
Đây là một pho tượng mà tu sĩ trên đường tu đạo không dám bước qua nửa bước!
Nhất là lực lượng của một búa kia, ầm ầm hủy diệt vô số tu sĩ trong làn sóng thứ ba, cũng để lại một cái khe kinh thiên tồn tại cho tới ngày nay!
Mỗi một lần hắn đi qua cái khe đó, tâm thần đều run rẩy. Hắn không quên nổi năm đó bản thân mình đã đứng bên cạnh cái khe ngày hôm nay, trong nháy mắt khi đối phương chém xuống một búa, rất nhiều đồng bọn bên cạnh đều tử vong toàn bộ, chỉ có một mình hắn may mắn sống sót, mang theo cơn ác mộng cả đời không tiêu tan, mang theo nỗi kinh hoàng rời đi.
Hôm nay hắn lại nhìn thấy thân ảnh đáng sợ đó, trong nỗi sợ hãi không cách nào hình dung nổi, tu sĩ Phụng Thiên Lang tộc này bị nỗi sợ làm cho phát điên!
Không phải là điên cuồng mà là điên hẳn, phát điên hoàn toàn! Trong tiếng cười thê thảm, hắn quên cả lùi lại phía sau, da thịt trên thân thể lập tức bị hòa tan nguyên thần sụp đổ, thân thể trong phút chốc tiêu tan không còn!
Hết thảy mọi chuyện chỉ trong nháy mắt, đối với Vương Lâm mà nói, giết hai tiểu tu giới ngoại này giống như bóp chết hai con kiến hôi mà thôi. Hắn quay đầu, nhìn về phía Viêm Lôi Tử thần sắc kích động đang đứng phía sau.