-Thế giới bên ngoài thật là đẹp! Đồ vật bên ngoài thật đồ sộ, người bên ngoài cũng thật là nhiều!
Những tiếng kêu gào có thể coi là thê lương vang lên từ trong khu vực đầy đá vụn mà U Minh thú ẩn thân tại Liên Minh Tinh Vực.
Giọng nói này dường như còn kèm theo một sự hưng phấn bị dồn nén trong bao nhiêu năm tháng. Chỉ thấy một thân thể gầy còm đang giống như giương nanh múa vuốt từ trong khu vực đầy đá vụn này không ngừng gầm thét phóng ra.
Vương Lâm đã quen với việc người điên gào thét, chẳng thèm để ý tới hành động của hắn mà yên lặng nhìn về tinh không phía trước, cảm thụ khí tức mà hắn vô cùng quen thuộc.
Khí tức của gia đình.
-Rốt cục cũng về đến nhà rồi.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ nhung nhớ. Hắn có nhà ở Côn Hư, nhà ở Chu Tước. Chỉ là người nhà hắn đã mất từ lâu rồi.
Hắn thậm chí cũng không biết tại sao mình còn muốn về nhà. Đây không chỉ là bởi vì Thanh Thủy, vì Tư Đồ Nam mà còn do một cảm giác không rõ ràng trong nội tâm hắn sau mấy ngàn năm phiêu bạt. Dường như Côn Hư luôn có một thứ lực lượng kỳ dị khiến hắn không thể nào dứt bỏ.
Dù là hắn không còn người nhà.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ bi thương, trong đầu tràn ngập hình ảnh cuộc đời lúc trước. Rất lâu sau đó, Vương Lâm nhắm mắt lại, đôi mắt không có nước mắt, chỉ có nỗi đau.
Tiếng gào thét của người điên yếu dần. Hắn nghi hoặc nhìn về phía Vương Lâm, gãi gãi đầu ánh mắt lộ vẻ mê mang. Hắn chưa bao giờ thấy đối phương lại có vẻ mặt như vậy. Từ vẻ mặt của đối phương mơ hồ có thể cảm nhận được một tia đau đớn từ tận linh hồn truyền tới.
-Hắc, tiểu nương tử nhà ngươi bị sao vậy? Nói cho bổn vương biết ai bắt nạt ngươi? Bổn vương sẽ xử lý hắn cho ngươi.
Người điên chống tay vào thắt lưng, vênh mặt, tạo dáng vẻ vô cùng uy vũ.
Vương Lâm mở hai mắt, trầm mặc không nói mà chỉ lắc đầu từng bước đi về phía xa, bước thẳng vào trong tinh không, từng bước từng bước nặng nề tiến tới.
Hắn đi rất chậm, ánh mắt nhìn vào tinh không. Nơi này khiến cảm giác quen thuộc của hắn càng ngày càng rõ ràng, dâng lên vô cùng nồng đậm trong lòng hắn.
Bản thân hắn cũng không thể nói rõ vì sao lúc này hắn lại bi thương hơn khi trở lại La Thiên. Có lẽ là do lúc này hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, đi quá xa quá xa rồi.
-Ngươi đừng có như vậy chứ. Bổn vương cũng cảm thấy khó chịu, bổn vương rất nhớ Tiểu Hồng, Tiểu Ngân. Hai kẻ đáng chết các người sao không đến tìm bổn vương chứ! Ta nhớ nhà, ta phải về nhà.
Người điên đi theo Vương Lâm, tâm tình cũng chậm rãi bị hắn làm ảnh hướng.
Nhưng tâm tình của người điên này biến hóa rất nhanh, chẳng bao lâu liền quên mất sự bi thương vừa rồi, lại lập tức hưng phấn gào rú lên, điều khiển đá vụn vờn quanh bốn phía, tiến về phía trước gào thét chơi đùa, vui vẻ không còn biết trời đất gì nữa.