-Sư tôn ở trên, xin nhận đồ nhi một lạy.
Tại thế giới trong cơ thể U Minh thú, trên tu chân tinh bị tàn phá kia, trước mặt Vương Lâm, người điên liền quỳ xuống, không ngừng dập đầu, thần sắc lộ vẻ trịnh trọng, đôi mắt hiện lên vẻ sùng kính cuồng nhiệt.
-Lấy tiên tổ của ta ra thề, bổn vương tuyệt không nói sai, nguyện bái cao nhân làm thầy, cả đời này không phản bội sư môn. Bái kiến sư tôn.
Người điên vừa nói vừa giơ tay phải lên vỗ vào mi tâm của mình.
Một lực lượng kỳ dị lập tức tràn ra khỏi cơ thể hắn, đi thẳng về phía Vương Lâm, trong nháy mắt liền dung nhập vào trong cơ thể Vương Lâm.
Cảnh tượng này khiến Vương Lâm đứng sững ra ở đó. Hắn vốn chỉ muốn hù dọa người điên này để hỏi khẩu quyết thần thông đạo thuật mà thôi, ai ngờ rằng lại xuất hiện một bước ngoặt thế này.
-Sư tôn, người mau dạy ta phải dùng phương pháp gì mới thu phục được con thú này. Sau khi ta học xong rồi, nếu như lại gặp phải con thú nào muốn ăn thịt ta, ta sẽ trực tiếp xông lên thu phục nó!
Người điên hưng phấn nhìn Vương Lâm. giọng nói rất đắc ý, trong lòng thầm nghĩ:
-Hừ hừ, bổn vương thông minh thật. Lần này ta lại có thể tìm cho ca ca một cao nhân, hơn nữa ta còn có thể học được thần thông. Đúng là lời quá đi. Ca ca ta mà biết chuyện này nhất định sẽ khen ngợi ta.
Thần sắc Vương Lâm vô cùng cổ quái, tay phải vỗ lên người U Minh thú. Con thú này lập tức tiêu tán, dần dần vô ảnh. Cả tu chân tinh lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Ánh mắt nhìn về phía người điên trên mặt đất, Vương Lâm dần dần nở nụ cười.
-Thần thông thu phục con thú này rất huyền ảo, lúc này không thể truyền thụ cho ngươi được. Vi sư còn chưa biết ngươi biết những thần thông đạo thuật gì.
Sau khi quyết định, Vương Lâm liền chậm rãi mở miệng.
Đôi mắt người điên đảo quanh, trừng mắt nói:
-Không có đâu, những thứ khác ta đều quên rồi.
-Ngươi không muốn nói thì thôi.
Vương Lâm mỉm cười nói tiếp.
-Vậy ngươi có muốn rời khỏi nơi này hay không?
Thần sắc người điên lập tức trở nên kích động, vội vàng đứng dậy, gật mạnh đầu, lớn tiếng nói:
-Muốn chứ. Ta rất muốn rời khỏi nơi này nhưng tìm thật lâu. thật lâu mà không có đường ra.
-Ta có thể mang ngươi rời đi. Nhưng ta phải biết là trong những thần thông đạo thuật của ngươi, mạnh nhất là thuật gì.
Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống, vừa cười khẽ vừa nói.
-Tiên Chi Cửu Tuyệt ngay cả ca ca ta cũng chỉ hiểu ra được có Thất Tuyệt.
Người điên vừa nói tới đây liền dùng sức ôm miệng, lắc đầu quầy quậy.
-Chuyện này không thể nói chi tiết. Trong cơ thể của ta đã có lời thề, nếu nói ra thì sẽ phải chịu nỗi khổ tiên phạt.
Người điên muốn buông tay ra lại thôi, giơ tay đặt vào mũi, ánh mắt đảo qua trên người Vương Lâm.
Dáng vẻ của hắn dường như là muốn ngăn cản bản thân không nói nữa vậy.