Người điên kia kêu thảm thiết khiến cho U Minh thú lại càng hoảng sợ, hai mắt ngơ ngác nhìn người điên trước mặt, chậm rãi nhận ra người này chính là người năm xưa.
Sau khi nhận ra, bên trong hồn của U Minh thú liền truyền ra tiếng rít gào ầm ầm. Nó bị dọa cho thân thể run rẩy, tiếng gầm lại càng trở nên kịch liệt.
Tiếng rống của nó khiến người điên này sợ hãi vội vàng lui lại phía sau, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt.
Nếu Vương Lâm không ở chỗ này thì U Minh thú lập tức sẽ không chút do dự mà điên cuồng bỏ chạy. Nhưng một mặt tính cách khác của nó khiến nó chỉ sau thời gian ngắn ngủi sợ hãi thì đôi mắt ngơ ngác liền chậm rãi biến đổi, thần sắc lập tức trở nên dữ tợn, hướng về phía người điên gầm nhẹ. Thân thể khổng lồ của nó vừa huyễn hóa ra liền lao mạnh về phía trước!
Người điên lập tức kêu lên thảm thiết, thân thể nhanh chóng lui lại phía sau. Nhưng hắn càng lùi lại thì U Minh thú lại càng dữ tợn, không ngừng áp sát, chỉ trong nháy mắt sẽ tới gần người điên.
Hai cái râu lớn không ngừng vung vẩy, phát ra những tiếng bang bang. Trong lòng U Minh thú lúc này cực kỳ hưng phấn. Cả đời nó đều bị người khác dọa chạy, chưa bao giờ được cảm nhận niềm vui được hù dọa người khác. Lúc này khi nó cảm thấy điều này, ngay cả linh hồn nó cũng phấn chấn vô cùng.
Tiếng gầm thét vang lên ngày càng kịch liệt, U Minh thú lại một lần nữa lao tới. Bởi lúc này khoảng cách đã rất gần, một cái râu vung lên liền đụng phải người điên. Ầm một cái, người điên thét lên một tiếng chói tai, lui lại phía sau.
cũng bởi vì một cái râu đụng phải người đối phương khiến thân thể U Minh thú run lên, cuống quít lùi lại, sau khi giữ một khoảng cách nhất định mới tiếp tục gầm rống dữ tợn mà dọa dẫm.
-Tiểu Hồng, mau tới cứu ta! Ngươi đừng để nó ăn bổn vương. Bổn vương thật sự không ăn được đâu!
Toàn thân người điên run rẩy. Hắn đã bị hù dọa cho vỡ mật.
-Hộ giá, hộ giá! Vị dùng sĩ kia mau tới hộ giá!
Lời nói của người điên này đã không còn mạch lạc, vừa lùi lại vừa ngã dúi dụi xuống mặt đất, thân thể run rẩy, không ngừng bò về phía sau, thần sắc rất thê thảm. Có thể thấy hắn lúc này đã bị hù dọa tới mức nào rồi.
Trong lúc hắn tuyệt vọng thì Vương Lâm bước về phía trước nửa bước, đứng trước mặt người điên. Thân ảnh của hắn trong mắt người điên lập tức trở nên cực kỳ cao lớn!
-Đúng là chỉ có ngươi là đối với bổn vương tốt nhất, chẳng khác gì ca ca ta. Mau ngăn cản con mãnh thú này lại. Nó muốn ăn thịt bổn vương. Bổn vương không ăn được đâu.
Người điên lộ thần sắc kích động. Hắn không ngờ trong lúc nguy cấp này Vương Lâm lại đứng ra trước mặt hắn, sự cảm động trong lòng khiến hắn dường như quên hết thảy.
Trong mắt hắn, Vương Lâm lúc này là chỗ dựa duy nhất của hắn.
-Bổn vương sẽ thưởng cho ngươi. Bổn vương sẽ tặng Tiểu Hồng cho ngươi. Bổn vương sẽ tặng Tiểu Ngân cho ngươi. Bổn vương tặng cả tiểu nương tử bảy màu cho ngươi. Bốn vạn mỹ nữ trong hậu cung của bổn vương đều tặng cho ngươi cả!