-Ta đã xem kỹ rồi, không phải là một.
Vương Lâm nói như chém đinh chặt sắc, lạnh lùng nhìn người điên, trong mắt ngoài sự khinh miệt còn có một chút thương tiếc.
Một chút thương tiếc này khiến cho nước mắt trong mắt người điên càng đậm, cuối cùng hắn òa một cái liền khóc rống lên.
Hắn bật khóc khiến cho trong lòng Vương Lâm dâng lên cảm giác tội lỗi. Hắn cảm thấy mình giống như là một người lớn lại đi gạt mất món đồ chơi trong tay của một đứa trẻ con.
-Thôi bỏ đi vậy. Ta và người này ở trong thế giới trong cơ thể U Minh thú mới gặp nhau, hắn lại còn cho ta có cơ hội có được tiên huyết, giờ ta lại dùng cách này có được thần thông thì cuối cùng cũng không ra gì tu sĩ rất ít người điên. Người này chắc chắn trước kia đã gặp phải chuyện gì rất khủng khiếp. Cả đời Vương Lâm ta ân oán phân minh, hôm nay lập lời thề, chuyện sau này của hắn là chuyện của Vương Lâm ta!
Vương Lâm nhìn người điên trước mắt, sâu trong đáy mắt xuất hiện vẻ nhu hòa.
-Bổn vương không nói dối. Bổn vương rõ ràng là thi triển cùng một loại thần thông. Thần thông này gọi là Dịch Linh Ấn. là do ca ca ta đoạt được từ tiên tôn, truyền thụ cho ta.
Người điên này rất lâu không rửa mặt, nước mắt chảy xuống liền tạo thành hai dòng bùn đất. Hắn lau nước mắt, đầy vẻ oan ức rống to với Vương Lâm.
-Ngươi nếu không tin thì ta nói khẩu quyết này cho ngươi. Bổn vương từ bé đã không biết nói dối. Ca ca ta nói nếu ta nói dối hắn sẽ đánh ta.
Người điên lúc này cảm thấy oan ức tới cực điểm, vừa gào khóc vừa không thèm nghĩ ngợi chút nào, nói ra toàn bộ khẩu quyết của Dịch Linh Ấn.
-Ngươi xem, ngươi xem, chính là khẩu quyết này. Ngươi thử tu luyện một chút, rồi thi triển ra xem. Bản thân ngươi xem xem ta có lừa ngươi hay không. Rõ ràng ta khổ sở lắm mới thắng được ngươi. Ngươi thật xấu lắm! Ta không chơi với ngươi nữa!
Người điên vừa giận dữ vừa tủi thân, trực tiếp ngồi bệt xuống một bên, thở hổn hển, cố ý không thèm nhìn Vương Lâm nữa.
Tim Vương Lâm đập thình thịch. Khẩu quyết vừa rồi hắn đã hoàn toàn nhớ kỹ, lập tức khiến cho toàn bộ những điều vướng mắc từ trước tới giờ hoàn toàn được giải đáp. Hắn giơ tay phải lên bầu trời điểm một chỉ. Trong tiếng ầm vang, một Dịch Linh Ấn cực kỳ chính tông hiện ra, không giáng xuống nhưng lại có một luồng uy áp mênh mông điên cuồng khuếch tán khắp trong thiên địa.
Ngẩng đầu nhìn Dịch Linh Ấn nọ, đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rụt lại, trong nội tâm tràn ngập sự hưng phấn. Với tu vi của hắn có thể cảm nhận được rõ ràng. Dịch Linh Ấn chính thức này không phải là thần thông mà nó là một loại đạo thuật!
Đây là một loại đạo thuật mà uy lực cường đại tới mức có thể hủy thiên diệt địa!
Một chưởng này có thể khiến cho thực lực của Vương Lâm thông qua một loại biến hóa kỳ dị trong một thời gian ngắn tăng mạnh. Mà trọng yếu nhất là Dịch Linh Ấn này không chỉ là một chưởng mà bên trong còn ẩn chứa ba luồng khí tức, nếu thi triển ra toàn bộ, phối hợp với tu vi trọn vẹn có thể hóa thành ba chưởng đồng thời đánh xuống, giết sạch cả thể, thần, hồn!