Thời gian chậm rãi trôi qua, chớp mắt đã qua ba ngày, Vương Lâm không ngừng đem lực bài xích chuyển vào trong sáu khối ma tinh trong mắt phải, chia sẽ bớt cho từng khối.
Dần dần sáu khối ma tinh trong mắt hắn cũng trở thành màu vàng, bị ẩn trong tia chớp màu vàng, người ngoài rất khó có thể phát hiện ra.
Lúc này Vương Lâm mới chậm rãi ngăn chặn được nguy cơ lực bài xích trong cơ thể càng trở nên kịch liệt, khiến cho tốc độ tăng trưởng của nó chậm đi chút ít.
Chẳng qua cách này cũng chỉ trì hoãn được một thời gian mà thôi, căn bản không thể giải quyết vấn đề. Lực bài xích cứ như một bóng ma lởn vởn trong tâm thần Vương Lâm.
Vương Lâm mở đôi mắt, thần sắc rất âm trầm. Hắn cũng chẳng thèm nhìn người điên một cái mà ngẩng đầu nhìn bầu trời.
- Ta nhớ rõ là lúc ở chiến trường, khi bắt được cây cung của Lý Quảng, U Minh thú hộc ra cơn lốc màu vàng, ta liền truyền ý niệm cho nó nuốt ta vào trong cơ thể.lúc này ta có lẽ đang ở thế giới bên trong cơ thể U Minh thú.nếu muốn rời khỏi nơi này thì rất dễ dàng.
Đang suy tư thì người điên thấy Vương Lâm tỉnh lại, thần sắc chấn động, vẻ mặt đầy nghiêm túc gầm lên.
- Ai truyền bất diệt thể của tiên tộc cho ngươi? Ta muốn biết tên khốn kiếp nào lại dám làm chuyện này.
Vẻ mặt người điên vô cùng nghiêm nghị, lộ ra lửa giận ngút trời.
Vương Lâm sửng sốt nhìn về phía người điên vài lần, sau khi hồi tưởng lại cảnh tượng lúc trước, xác định người này đúng là một người điên, lại là một người điên trí nhớ lại vô cùng tồi tệ.
- Người này lai lịch thật lớn. Hắn tự xưng là bổn vương, nói năng cực kỳ kinh người.hắn rốt cục là ai.
Nhìn thấy ánh mắt Vương Lâm đảo về phía mình, người điên giống như quên mất đang nói gì, khuôn mặt nở nụ cười xấu xa, hắc hắc nói:
- Tiểu nương tử cười với bổn vương đi, bổn vương nhất định sẽ có thưởng đó.
Vương Lâm nhướng mày, thần sắc lạnh lùng, căn bản không để ý tới người điên mà phất tay một cái, trong bàn tay hiện ra một cây cung.
Cây cung này đã thức tỉnh, dung nhập hoàn toàn vào trong huyết mạch của hắn, dù là thân thể sụp đổ cũng không làm ảnh hướng tới nó chút nào, hoàn toàn hòa hợp với tiên nguyên trong cơ thể. Lúc này tâm niệm Vương Lâm vừa động liền khiến nó huyễn hóa ra.
Chẳng qua ánh mắt Vương Lâm khi nhìn dây cung đã đứt, không thể sử dụng được nữa liền hiện lên vẻ phức tạp, thầm than rồi thu hồi nó, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Rốt cục phải dùng phương pháp gì để giải quyết lực bài xích đây.
Chứng kiến vẻ mặt tư lự của Vương Lâm, người điên hừ nhẹ một tiếng, lẩm bẩm nói: