Trong lúc nói chuyện, người điên vội vàng nhìn thần sắc của Vương Lâm, thấy Vương Lâm không có chút phản ứng gì liền gãi gãi đầu, đứng dậy cẩn thận đi tới vài bước, xoa xoa bàn tay, vẻ mặt cười cợt xấu xa nói:
- Nói chuyện chút đi, ngươi tên là gì? Nói cho bổn vương biết, bổn vương sẽ có thưởng.
Trả lời hắn vẫn là sự trầm mặc trong thổ nạp của Vương Lâm.
- Không nói lời nào sao? Ngươi dám không nói sao! Năm đó Tiểu Hồng bị ta bắt được, hắn không nói lời nào, kết quả là bị ta nhổ từng sợi lông khắp toàn thân. Ngươi đoán thử xem sau đó thế nào?
Người điên này lảm nhảm bước tới gần, ngồi đối diện với Vương Lâm, bắt đầu nói chuyện với hắn.
- Ngươi đoán không được đâu. Bổn vương khi đó đã cho Tiểu Hồng.ha ha.ha ha.
Người điên vừa nói lại vừa ôm bụng cười lãn lộn. Hồi lâu hắn dừng lại, hung tợn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
- Ngươi vì sao không cười. Chẳng lẽ bổn vương nói chuyện không buồn cười sao. Bổn vương nói chuyện thì ngay cả Lý gia nghe thấy cũng phải lập tức cười ngay. Nếu dám không cười thì bổn vương sẽ đi tìm ca ca. . Hình như ta còn chưa nói là Tiểu Hồng làm sao nhỉ. Vậy ngươi định không hỏi bổn vương làm gì Tiểu Hồng à? Hừ, ngươi không hỏi bổn vương vẫn nói cho ngươi biết, khi đó.hả, quên mất rồi.
Người điên nhướng mày, gõ mạnh lên đầu, ánh mắt lộ vẻ mê man.
- Con bà nó, sao lại quên mất rồi.
Người điên này nói làm nhảm không ngớt, không ngừng nghỉ suốt mấy ngày trời, không thôi lẩm bẩm, càng nói lại càng hưng phấn. Hắn chỉ tiếc nuối mỗi một điểm là Vương Lâm chỉ nghe chứ không thèm trả lời. Nhưng dù sao cũng có vật sống cho hắn nói chuyện là cũng khiến hắn thỏa mãn rồi. Lời nói hắn cứ ong ong, giống như con ruồi vo ve không ngừng, thật lâu không tiêu tan.
Vương Lâm nửa câu cũng chẳng nghe lọt tai. Lúc này trong cơ thể hắn đang cực kỳ hỗn loạn. Bên ngoài là thân thể cổ Thần, bên trong lại là nguyên tiên thay thế cho nguyên thần. Ở sâu trong đó, hạt châu Thiên Nghịch đang chậm rãi chuyển động.
Nếu dựa theo thời gian của con người thì cứ mười ngày hạt châu này mới chuyển động một vòng.
Nguyên lực trong cơ thể hắn lúc này đã hoàn toàn biến mất, bên trong xương cốt máu huyết ẩn chứa tiên lực nồng đậm.
Cổ tiên lực này vượt xa xa nguyên lực, cho dù là so với nguyên lực của hắn lúc trước thì ít hơn cả trăm ngàn lần. Nếu như nói nguyên lực của Vương Lâm lúc trước là một dòng sông lớn thì tiên lực lúc này là một dòng suối nhỏ mà thôi.
Nhưng tuy nói thế nhưng tiên lực này cũng đủ khiến tâm thần Vương Lâm chấn động. Hắn cảm thấy luồng tiên lực này ẩn chứa một khí tức kinh thiên cực kỳ đáng sợ.