Mỗi một lần sức mạnh thân thể Cổ Thần của Vương Lâm hồi phục, đều bị máu của người điên kia ngăn cản, khiến cho thương thế của hắn lại nặng thêm. Đồng thời trong cơ thể hắn giống như là đang dậy sóng.
Sự thống khổ kịch liệt này đủ để khiến cho người ta phát cuồng. Nếu Vương Lâm vẫn đang hôn mê thì cũng không nói làm gì, nhưng thực tế, hắn đã sớm tỉnh lại. Nhưng lúc hắn tỉnh lại, trong cơ thể hắn đã tràn ngập máu tươi của người điên kia.
Máu tươi này tràn ngập một sức mạnh cực kỳ tinh thuần, sức mạnh này cả đời Vương Lâm chưa từng thấy qua. Chỉ có năm đó ở trong cổ mộ, trong cảnh tượng mà hắn nhìn thấy khi ngồi trên ghế, Đạo Cổ Diệp Mịch kia thi triển thần thông đạo thuật của hắn, khí tức bạo phát ra từ trong vô tiên thuật kia có thể so sánh với sức mạnh trong dòng máu này.
Chỉ là sức mạnh này Vương Lâm cũng không thể sử dụng, nó được ẩn giấu ở trong máu, lưu chuyển ở trong thân thể Vương Lâm, trong lúc chém giết với sức mạnh cổ Thần, dần dần dung hợp với xương cốt và máu của Vương Lâm.
Xương là nguồn gốc để tạo ra máu mà máu của người điên kia trong quá trình lâu dài không ngừng dung nhập vào trong xương cốt của Vương Lâm, biến đổi huyết mạch của hắn.
Nói là huyết mạch, nhưng thực tế là tủy ở trong xương. Thay đổi tủy xương chính là thay đổi huyết mạch của một người, nếu thành công, thì sau này dòng máu chảy trong cơ thể Vương Lâm sẽ giống với máu của người điên kia, cực kỳ cao quý.
Sự cao quý này, là một cảm giác không thể nói rõ mà Vương Lâm mơ hồ có thể cảm nhận được, giống như từ bên trong dòng máu của người điên kia truyền ra, đủ để khiến cho những sinh linh khác phải sùng bái. Thậm chí Vương Lâm còn chấn động phát hiện ra, khi dòng máu này dũng mãnh nhập vào trong cơ thể mình, nguyên thần của hắn đột nhiên run lên. Dường như dòng máu này đối với hắn mà nói, là một thứ cao quý không thể tưởng tượng được.
Thứ này như thể là tiếng than của tu sĩ trong thiên hạ.
Sau rất nhiều ngày kéo dài ra, theo dòng máu tinh thuần kia lưu chuyển, thân thể Vương Lâm xuất hiện một sự lột xác, một sự biến hóa rất lớn, từ một phàm nhân, trở thành một tiên nhân.
Vương Lâm đã tỉnh lại, cùng với sự hoảng sợ dòng máu kia cũng thấy được người điên kia đã thi triển đủ loại thần thông lên cơ thể mình. Hắn nhìn thấy cảnh tượng đó, trong tâm thần như có hàng trăm ngàn vạn lôi đình đồng thời nổi lên, rất lâu không thể hồi phục.
Nhất là những lời nói không ngừng của người điên kia khiến cho trong lòng Vương Lâm dậy lên sóng dữ ngợp trời.
Nhưng tất cả chuyện này trong sự thống khổ bên trong cơ thể cũng khiến cho Vương Lâm không thể suy nghĩ tường tận. Lúc này, sự thống khổ bên trong thân thể hắn so với Cổ Thần Suy Kiếp năm đó thậm chí còn lớn hơn vô số lần.
Thân thể hắn không thể cử động, thậm chí mí mắt cũng không mở ra được. Nguyên thần bị dòng máu này ngưng tụ lại bên trong cơ thể, cũng không thể cử động được một chút nào.