Trong thế giới kỳ dị bên trong cơ thể của U Minh Thú kia có tinh không, có tu chân tinh, nhưng không có một sinh linh nào, nếu có thì cũng rất ít. Trước khi Vương Lâm tiến vào, thì chỉ có một người, đó chính là tu sĩ đáng thương năm đó bị U Minh Thú hù dọa hai lần, sợ hãi đến cực điểm, cuối cùng tưởng rằng bên trong cơ thể của U Minh Thú kia là một tinh không thực sự.
Trong thế giới bên trong cơ thể U Minh Thú này, ở trên một tu chân tinh, tu chân tinh này đã bị vỡ mất một nửa, không còn là hình tròn. Trên tinh cầu bị tàn phá rất nhiều này không nhìn thấy bất cứ một loài thực vật nào, tràn ngập một không khí chết chóc.
Một tu sĩ quần áo tơi tả, trên mặt râu ria đen xì, ngồi chồm hỗm ở nơi đó, ngơ ngác nhìn một thi thể ở phía trước.
- Kỳ quái. Chẳng lẽ người này vẫn chưa chết. Mấy hôm trước ta nhìn thân thể người này không dài lắm, nhưng sau khi ta đi vài ngày trở về, không ngở đã dài ra không ít. Khin bộ dạng có lẽ không cần tới vài năm nữa. Ài, dưởng như có liên quan tới máu thịt của ta.
Tu sĩ đang nhìn ngơ ngác này sờ sờ cằm, đi xung quanh thi thể kia hung hăng đá một cước.
- Dám giả chết trước mặt bổn vương?
Tu sĩ này hai mắt đỏ bừng lên, sau khi đá một cước nhìn thấy thi thể này không có phản ứng gì, liền lập tức đá thêm vài cước nữa. Cuối cùng hắn cười khúc khích nhảy cả người dẫm lên trên thi thể kia, lúc này mới cảm thấy thỏa mãn, nằm ở một bên ngẩn người ra nhìn bầu trời mơ hồ.
Hắn ở nơi này đã tìm kiếm không biết bao nhiêu năm. Trong tinh không vô biên vô hạn hắn thủy chung không nhìn thấy được một người thứ hai nào xuất hiện. Cho tới bây giờ hắn vẫn không biết được mình đã ngẩn người ra nhìn bầu trời như thế này đã bao nhiêu năm rồi.
Trong lòng hắn không ngừng cầu khẩn thần tiên cho hắn một đạo hữu để vui đùa cùng với hắn.
Mong muốn này ở trong đầu hắn càng ngày càng lớn, nhưng lần này lại không giống như vậy. Ngay khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, hắn mở to mắt nhìn thấy trong tinh không mơ hồ đột nhiên có một đạo hào quang lóe lên. Ngay sau đó, hắn mơ hồ nhìn thấy một vật gì đó từ trên trời rơi xuống mặt bên kia của tu chân tinh này.
Hắn nhớ rõ năm đó mình đã sửng sốt mất bốn năm ngày, sau đó mới phản ứng lại, trong sự vui mừng lẫn sợ hãi lập tức lao tới, bay thẳng tới mặt bên kia của tu chân tinh này.
Sau khi ở nơi đó phát hiện ra thi thể bị tổn hại không thể chịu nổi này, hắn đã kéo thi thể đó về đặt ở nơi này.
- Cuối cùng cũng có người bầu bạn. Tuy người này đã chết, nhưng người chết sao thân thể lại có thể kéo dài ra như vậy. Có lẽ ai đó biết được nên muốn nói cho ta biết hôm nay có thể có mưa. Tiểu Hồng, hãy mau mang Tị Vũ đạo linh tới cho bổn vương. Hả? Tị Vũ đạo linh đã bị ta ăn mất sau khi say rượu rồi sao. vậy hãy tới Lý gia lấy về đây cho ta. Bọn họ không chịu đưa cho ta, ngươi nói ngày mai bổn vương hãy bảo ca ca đi cướp đoạt.