Giới nội hoàn toàn yên tĩnh, hàn y đồng tử cùng với các cao thủ đang giao chiến với Nam Vân Tử và Hồng Sam Tử kia lần lượt đình chiến, đứng ở một bên lạnh lùng nhìn lại.
Chỉ có Tiên Phi áo đỏ kia thần sắc lại âm trầm. Vừa rồi nàng không biết về sự xuất hiện của cây cung kia, lúc này sau khi nghe thấy lời nói của Phong Dư kia, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ phẫn nộ. Với trí thông minh của nàng, nàng hiển nhiên có thể nhìn ra bản thân mình đã trở thành một quân cờ trong kế hoạch của người khác.
Trong tiếng hừ lạnh, Tiên Phi áo đỏ này liếc mắt nhìn Triệu Hà Tử Mộng ở phía đối diện cũng đã ngừng chiến, rồi xoay người không để ý tới bất cứ kẻ nào nữa, đi thẳng tới lỗ hổng Phong Giới Đại Trận.
Không có một người nào ngăn cản nàng, ánh mắt Nam Vân Tử không thể không lóe lên. Tiên Phi áo đỏ kia đã bước vào trong lỗ hổng, đi vào trong Thái Cổ Tinh Thần, thân ảnh biến mất không còn.
Rồi tới đám người hàn y đồng tử kia cũng trầm mặc, lùi ra phía sau, lần lượt bước vào trong lỗ hổng Phong Giới Đại Trận.
- Sao vậy, những đạo hữu của giới nội, không có ai dám tới lấy cây cung này sao?
Phong Dư thủ đồ của Chưởng Tôn kia lắc đầu, nhìn về phía những tu sĩ giới nội trong Phong Giới Đại Trận.
Trong thời gian ngắn này, lỗ hổng trên Phong Giới Đại Trận đã khép lại chỉ còn chưa tới mười trượng, ngoài rìa đã có u quang lóe lên, đang chậm rãi đóng lại hoàn toàn. Nhưng ngay lúc nó thu lại chỉ còn bảy trượng, bàn tay khổng lồ vừa mới xuất hiện giữa không trung trong Thái Cổ Tinh Thần bỗng nhiên lại hiện ra, túm vào lỗ hổng trên Phong Giới Đại Trận kéo mạnh một cái. Trong tiếng ầm ầm, tinh không chấn động, chỉ thấy lỗ hổng kia lập tức tan vỡ, dường như có một sức mạnh khổng lồ nhập vào bên trong, khiến cho lỗ hổng đang khép lại này lại bị xé toạc ra mấy trăm trượng.
Trong tiếng ầm vang đinh tai nhức óc, một uy áp không thể chống cự từ bên trong bàn tay kia truyền ra, bao phủ giới nội. Dưới uy áp này, đám người Hồng Sam Tử tâm thần chấn động, đồng loạt lùi về phía sau!
Sắc mặt Vương Lâm cũng tái nhợt, bị uy áp này tràn tới, thân thể đạp đạp lui về phía sau mấy trăm trượng.
Trong mắt Hồng Sam Tử lóe lên hàn quang, trong lúc lui về phía sau hắn bỗng bước mạnh về phía trước một bước, giơ tay phải lên vung về phía trước, lập tức liền có một đám mây đỏ tràn ra, lao thẳng tới bàn tay đang xé mở lỗ hổng trên Phong Giới Đại Trận kia.
Cùng lúc đó, Nam Vân Tử thần sắc ngưng trọng, tay phải vỗ lên trán, thân thể hắn bỗng nhiến chấn động, chỉ thấy có một đám hư ảnh từ phía sau hắn hiện ra.Những hư ảnh này giống y hệt nhau, ngưng tụ lại với nhau tạo thành những pho tượng, sắp xếp lẫn nhau hình thành một trận pháp khổng lồ, theo sau đám mây đỏ kia, bay về phía bàn tay khổng lồ.
Triệu Hà Tử Mộng, còn có mỹ phụ trung niên kia, cùng với Lỗ Phu Tử và Thái A La, bốn người gần như đồng thời ra tay. Dưới hào quang vạn trượng, đủ loại thần thông nhanh chóng được xuất ra, dung hợp với thần thông của Hồng Sam Tử và Nam Vân Tử, hình thành nên một con cuồng phong kinh thiên động địa, lao thẳng tới bàn tay khổng lồ đang xé mở lỗ hổng.