Sau khi cầm lấy Khai Thiên Phủ, một luồng Cổ Thần lực vô biên từ tay phải Vương Lâm điên cuồng nhập vào trong cơ thể, đi thẳng đến mi tâm, chảy vào trong tinh điểm thứ tám mới chỉ là một vòng xoáy vẫn chưa hoàn toàn thành hình!
Luồng Cổ Thần này kinh thiên động địa chảy vào, vòng xoáy tinh điểm thứ tám của Vương Lâm lập tức bành trướng lên, bắt đầu điên cuồng hấp thụ!
- Tu sĩ chúng ta tiếc gì mà không đánh một trận!
Tiếng hô của Vương Lâm như sấm. Trong khi thanh âm của hắn vang vọng, mấy ngàn tu sĩ ở phía sau hắn tất cả đã hoàn toàn trở nên điên cuồng.
- Tu sĩ chúng ta tiếc gì mà không đánh một trận!
Đấy không phải chỉ có thanh âm của một mình Vương Lâm, mà là mấy ngàn tu sĩ này đồng loạt gào thét lên. Giờ phút này, bọn họ đã quên cả sống chết, quên hết mọi thứ, lúc này, họ chỉ có chiến ý ngợp trời!
Vương Lâm đứng giữa tinh không, ở phía trên mấy vạn người. Hắn quay đầu nhìn mấy ngàn tu sĩ đang nhiệt huyết sôi trào ở phía sau.
- Các ngươi có muốn theo ta liều chết không?
Câu nói này làm dấy lên một cơn cuồng phong truyền vào trong tai mấy ngàn tu sĩ kia, khiến cho bọn họ phát ra một tiếng rống kinh thiên!
Thanh âm này truyền vào trong tai vô số tu sĩ giới ngoại kia, khiến cho bọn họ tâm thần run rẩy, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lộ ra một vẻ hoảng sợ vô cùng. Ánh mắt này có lẽ rất lâu trước, trong trận đại chiến Phong Giới lần thứ hai năm đó, cũng là ánh mắt của tổ tiên bọn họ nhìn một người khác, đó là chủ nhân của Phong Giới năm đó!
Vương Lâm ánh mắt như điện, quay đầu liếc mắt nhìn về phía Vân Lạc Đại Ti được vô số tu sĩ bảo vệ ở đằng xa, trong mắt lóe lên sát khí ngợp trời!
Việc mà Hồng Sam Tử bị ngăn cản không thể làm được, hiện giờ hắn muốn làm!
Dưới ánh mắt của mấy ngàn tu sĩ Vân Hải ở phía sau, trước sự sợ hãi của hơn mười vạn tu sĩ giới ngoại ở phía trước, Vương Lâm với sát khí ngợp trời từng bước tiến về phía trước!
- Giết!
Vương Lâm ngửa mặt lên trời gào lên một tiếng!
Thanh âm kinh thiên động địa này là một tiếng rống của Cổ Thần. Dưới tiếng rống này, tinh không run rẩy, một khí thế không thể nào hình dung được từ trên người Vương Lâm bộc phát ra, dung nhập vào trong tiếng rống này!
Dưới một tiếng rống này, rất nhiều tu sĩ giới ngoại phía trước sắc mặt đại biến, toàn bộ lùi về phía sau. Một sự chấn động từ trong đáy lòng khiến cho bọn họ dâng lên một cảm giác sợ hãi vô tận!
Dường như lúc này Vương Lâm cầm trong tay Khai Thiên Phủ là một người bất khả chiến bại. Trên thân thể hắn có một chiến ý kinh thiên, tất cả những người ngăn cản đều ở dưới chiến ý này mà sụp đổ!
Đi theo Vương Lâm còn có mấy ngàn tu sĩ điên cuồng kia. Bọn họ đã hành động!
Mấy ngàn tu sĩ Vân Hải điên cuồng phóng về phía trước. Bọn họ đang liều chết!
Tu sĩ Vân Hải cơ thể chết trận, nhưng quyết không thể bỏ chạy. Đây là một sự quyết tâm, là một ý chí, một sự vinh quang! Sự vinh quang khi chết trên chiến trường!
Sự vinh quang này đã truyền khắp toàn bộ giới nội, đi sâu vào trong lòng của mỗi tu sĩ giới nội, làm bùng lên ngọn lửa chiến tranh điên cuồng. Như vậy, trong trận đại chiến mà hai bên chênh lệch nhau rất lớn này, đã lóe lên một cơ hội chiến thắng!