Một câu nói, mặc dù vang lên rung trời, chấn động tinh không, nhưng cũng không khôi phục được sự vinh quang đã sụp đổ kia, không khôi phục được khát vọng sống đã tuyệt vọng kia!
Dưới sự tấn công của tu sĩ giới ngoại, tu sĩ Vân Hải chỉ còn lại không tới một vạn, vẫn đang không ngừng tử vong, lùi lại phía sau… Hết người này đến người khác lùi lại, như thể thủy triều rút, ầm ầm tan rã!
Tất cả những tu sĩ Vân Hải trong mắt đều lộ ra vẻ tuyệt vọng. Nhìn đám tu sĩ giới ngoại đông gấp mấy lần mình, như thể là vô tận, bọn họ đã không còn dũng khí để tiếp tục chiến đấu.
Bọn họ càng lùi bước, càng làm tăng thêm sự hung ác của giới ngoại. Những tiếng cười điên cuồng truyền khắp bốn phía, truyền vào trong tai tất cả những tu sĩ Vân Hải.
Nhưng bọn họ vẫn liên tục lùi lại… Có rất ít người là không sợ chết. Bọn họ, rất sợ… Vân Hải, đã không còn giữ được rồi… Chiến đấu tới chết ở chỗ này, không bằng giữ lại tính mạng… Trận đại chiến này vẫn còn chưa kết thúc. Cho dù trận này bại, những nếu ta đi tới những tinh vực khác, vẫn còn có cơ hội tái chiến… Đủ loại suy nghĩ hiện lên trong đầu mỗi tu sĩ Vân Hải. Vì bọn họ đã tìm đc đủ loại lý do để lùi về phía sau, khiến cho tốc độ bọn họ lui về phía sau lại càng nhanh hơn… Hồng Sam Tử không hề lùi lại, hắn tử chiến cùng với sáu cao thủ bước thứ ba, hắn hiểu mình quyết không thể lùi lại. Những tu sĩ kia sợ chết, lùi bước là chuyện hắn không thể ngăn cản, nhưng hắn là cao thủ của giới nội, nếu như hắn lùi lại, thì trận chiến này sẽ thật sự thất bại hoàn toàn!
Trận chiến này thất bại, đối với giới nội vẫn chưa chuẩn bị tốt mà nói là một đòn cực kỳ nghiêm trọng, khiến cho giới nội không còn sức mạnh để tái chiến… Nam Vân Tử cũng không lùi lại. Hắn cả đời tuy ít nói nhưng vô cùng trọng nghĩa, năm đó Phong Tôn đối với hắn đã có đại ân, nên hắn phải báo đáp, giới nội là nhà của hắn, hắn phải bảo vệ. Hắn thân là cao thủ của giới nội, hắn không có lý do gì để lùi bước. Trong lúc trầm mặc, ánh mắt Nam Vân Tử lóe lên chiến ý!
Trong khi gần một vạn tu sĩ Vân Hải đang lùi lại, tu sĩ giới ngoại điên cuồng lao tới, như một đàn sói xông vào đàn dê, điên cuồng chém giết. Trong những tiếng gào thét thê lương, gần một vạn tu sĩ này đã không còn một chút vinh quanh nào, bọn họ đã tử vong mất mấy ngàn!
Chỉ có một người không hề lùi lại!
Đó chính là Vương Lâm!
Hắn không mở miệng nói một câu nào, mà ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định, cất bước đi thẳng tới đám tu sĩ giới ngoại đang đuổi theo những tu sĩ Vân Hải đang lùi lại kia!
Mỗi một bước đều có tiếng ầm ầm vang vọng, trong nháy mắt Vương Lâm đã tới, vung tay phải, lôi đình nổi lên ầm ầm. Chỉ thấy giữa tinh không lập tức hiện lên lôi đồ khổng lồ, ngây khi lôi đồ này xuất hiện, Vương Lâm giơ tay phải hướng về tinh không kéo một cái!
- Thái Cổ Lôi Giới, mở!
Tinh không ầm vang, bên trong lôi đồ, một cái khe rất lớn trực tiếp được mở ra, một luồng khí tức hỗn tạp lao ra. Một tiếng rít gào của Thái Cổ Lôi Long trực tiếp truyền ra, chỉ thấy có vài con Thái Cổ Lôi Long từ trong cái khe kia thò đầu ra, dung nhập vào trong lôi đồ mở miệng ra, liền có những tia chớp vô tận ầm ầm giáng xuống!