Chém giết trên chiến trường vốn không nên bình tĩnh. Hơn nữa giờ phút này có vô số tu sĩ đang chém giết, sự bi tráng đã đạt tới một mức độ mà dường như mấy vạn năm qua chưa từng có.
Ngay cả trận chiến giữa La Thiên và Liên Minh năm đó cũng không thể trong thời gian ngắn mà đạt tới mức độ như vậy.
Nhưng lúc này, một câu nói của Vương Lâm cũng khiến cho toàn bộ chiến trường, ít nhất cũng trong phạm vi gần Vương Lâm lập tức trở nên yên lặng.
Sự hùng mạnh của thân thể Vương Lâm đã mang tới cho mấy vạn tu sĩ vừa rồi ra tay một sự công kích và sự chấn động không thể nào hình dung nổi. Ánh mắt bọn họ lộ ra vẻ hoảng sợ.
Bọn họ vô cùng hoảng sợ.
Bọn họ không hiểu nổi Vương Lâm rốt cuộc là loại tu sĩ gì, không ngờ lại có thân thể hùng mạnh đến như vậy. Thân thể hùng mạnh này trong thời gian ngắn dưới sự tấn công của cơn cuồng phong mà không chết, lập tức khiến cho mấy vạn tu sĩ này chấn động, điên cuồng lui về phía sau.
Bọn họ lui về phía sau khiến cho tu sĩ Vân Hải hô lên vui mừng và phấn chấn. Cảnh tượng này giống như một sự kích động mạnh mẽ đánh vào trong tâm thần của tu sĩ Vân Hải.
- Vân Hải vinh quang! Phong Tôn vinh quang!
- Vân Hải vinh quang! Phong Tôn vinh quang!
Những tiếng hoan hô vang lên kinh thiên. Lúc này, mỗi một tu sĩ Vân Hải đều ngóng chờ Vương Lâm đi ra khỏi cơn cuồng phong, để theo sau hắn tiếp tục không ngừng chém giết.
Vương Lâm đi ra khỏi cơn cuồng phong, ánh mắt lộ ra sát khi nồng đậm, giơ tay phải lên vung về phía trước, cơn cuồng phong này lập tức hóa thành một lực xung kích hướng về bốn phương tám hướng tản đi!
Vương Lâm hướng về phía trước trực tiếp bước tới, hư hỏa tràn ngập, lôi đình rít gào, lao thẳng tới những tu sĩ ở xung quanh.
Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, chiến tranh lại tiếp tục.
Trong trận chém giết không ngừng nghỉ này, Vương Lâm đã mệt mỏi không thể chịu nổi. Thương thể của hắn vượt xa so với vẻ bề ngoài, vừa rồi bị thần thông của vạn người tấn công, ngay cả tốc độ khôi phục của thất tinh Cổ Thần dường như cũng không theo kịp trận chiến đang ngày càng kịch liệt này.
Hắn giết đỏ cả mắt, hắn biết rõ trận chiến này một khi còn chưa kết thúc, thì hắn chưa thể lùi lại.
Vương Lâm đi ra đã cổ vũ cho những tu sĩ Vân Hải mặc dù lúc này đã bị thương hết sức thê thảm, nhưng vẫn tiếp tục triển khai phản kích điên cuồng. Hơn nữa, trận pháp do Hồng Sam Tử truyền cho trong khi chuẩn bị cho trận chiến trước kia đã khắc sâu vào trong tâm thần họ.
Lúc này, gần ba vạn tu sĩ nhất tề bày trận, nhanh chóng liều chết để bày trận.
Lại một sự trùng hợp nữa. Hai lần thì cũng có thể nói là trùng hợp, nhưng ba lần, bốn lần, năm lần, sáu lần thì cũng không nên gọi là trùng hợp nữa. Trận pháp cải tiến của Vân Hải này thủy chung vẫn không thể bày ra được, cho dù có thêm nhiều người chết nữa cũng không thể thành công.