Chắc chắn sau này, một tu sĩ đã từng tham dự cuộc chiến ở Vân Hải, năm đó mới chỉ đạt tới tu vi Khuy Niết, ngày nay đã trở thành một tu sĩ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy, là đại trưởng lão của một tông phái nhỏ, có tư cách đăng đàn giảng đạo. Trong lần thứ nhất giảng đạo, có môn hạ đệ tử hỏi hắn vinh quang là như thế nào!
Hắn sẽ trả lời như sau.
- Vinh quang là một ý chí, một ý chí hỗn loạn. Ý chí này có một nguyên tắc, đó chính là không cho phép mình lui lại phía sau, quyết không cho phép kẻ địch tiến lên một bước! Cho dù là chết, cũng nhất định phải chết cho oanh liệt!
Nhưng tu sĩ chúng ta không phải ai cũng có thể rơi vào tình cảnh điên cuồng như vậy, thật sự vẫn rất sợ chết… Nhất là sau khi nhìn thấy rất nhiều đạo hữu ở bên cạnh đã tử vong, mấy vạn tu sĩ chỉ còn sót lại mấy ngàn, có ai là không sợ chết?
Đằng sau sự vinh quang cũng chỉ là hư vô, đứng trước cái chết, không mấy người có thể có được sự vinh quang này… Nhưng chuyện năm đó, cũng bởi vì một người, bởi vì một câu nói của hắn, mà thay đổi… … Hắn làm cho chúng ta biết thế nào mới là vinh quang thật sự… Câu nói kia, cho đến giờ ta vẫn còn nhớ rõ, vẫn không thể nào quên. Mỗi một lần nhớ tới, đều có thể quay trở lại những ngày tháng nhiệt huyết sôi trào năm đó… Hai mắt Vương Lâm đỏ bừng, trong lúc hắn không ngừng lui về phía sau, đã nhìn thấy những hành động điên cuồng của tu sĩ Vân Hải, nhìn thấy những gương mặt mãn nguyện, cảm nhận được những luồng khí tức không thể nói rõ.
- Giết, giết, giết, giết!
Vương Lâm xoay mạnh người trực tiếp nhảy vào giữa đại quân của giới ngoại, giơ tay trái lên, ngọn lửa tràn ra ngợp trời, lao thẳng về phía trước. Tất cả những tu sĩ giới ngoại cản trở ở phía trước đều ầm ầm tử vong!
Hắn lại vung tay lên, lôi đình tràn ra, tiếng ầm ầm vang vọng. Những tia chớp vô tận kia gào thét, phong tỏa thiên địa, nuốt lấy tu sĩ giới ngoại!
Xung quanh đều là tu sĩ giới ngoại, một mình Vương Lâm đã tách ra khỏi đại quân của Vân Hải, trực tiếp nhảy vào giữu vòng vây, phất tay một cái bốn phía liền có tiếng kêu thảm thiết vang lên kinh thiên. Vương Lâm đã giết đến đỏ cả mắt, hắn cũng không biết mình đã giết bao nhiêu người!
Hắn chỉ biết tất cả tu sĩ ở bốn phía đều là kẻ địch! Huyết quang lóe lên, huyết kiếm kia vờn quanh Vương Lâm, không ngừng cướp đi tính mạng của những tu sĩ giới ngoại!
Đúng lúc này, đột nhiên có ba đạo u quang từ trong đại quân của tu sĩ giới ngoại lao thẳng tới Vương Lâm. Ngay khi tới gần Vương Lâm, ba đạo u quang này bất ngờ hóa thành ba tu sĩ mặc tử bào!
Bà tu sĩ này sau khi hiện thân liền nhanh chóng bấm quyết, từng trận tiếng rì rầm từ trong miệng ba người này nhanh chóng truyền ra!
- Lấy hậu nhân của Phong Diệt Tộc ta, hiến tế sinh mạng, gọi ra thần thông của bộ tộc, phong ấn nguyên lực toàn thân của người này! Phong!