Tu sĩ của Vân Hải đã tới. Mấy vạn tu sĩ này, từ đằng xa có thể nhìn thấy như những đạo cầu vồng. Cảnh tượng này phàm nhân không thể nhìn thấy, chỉ có tu sĩ, chỉ có những tu sĩ của giới ngoại và giới nội tham gia trận chiến này mới có thể nhìn thấy rõ ràng, suốt đời khó quên.
Trong những phàm nhân, có lẽ cũng có người có được may mắn, có thể trong vòng trăm năm nhìn thấy cảnh tượng mưa sao băng. Nhưng giờ phút này, những tu sĩ của Vân Hải trong tinh không so với mưa sao băng còn hoành tráng hơn gấp mười lần. Những đạo cầu vồng giống như là một cơn mưa, từ đẳng xa trong tinh không điên cuồng bay tới. Không thể nhìn rõ dung nhan của những tu sĩ bên trong cầu vồng, nhưng có thể cảm nhận được từ bên trong những đạo cầu vồng kia truyền ra một sự quyết tâm không màng sống chết cùng với sự điên cuồng bảo vệ Vân Hải. Giờ phút này, cho dù ở trước mặt những tu sĩ này là thiên sơn không thể phá vỡ, cũng phải ở trước mặt bọn họ mà lùi bước, cũng phải ở trước mặt bọn họ mà run rẩy.
- Vân Hải muôn năm.
Giờ phút này, bốn chữ này vô cùng sống động. Nó biến thành một khí thế, một khí thế của Vân Hải, trong sự bi tráng lộ ra một ra một vẻ nhiệt huyết sôi trào. Không một người nào trong hoàn cảnh này lại không bị tác động, cho dù là hạng người đại gian đại ác, hễ có một chút tình cảm lưu luyến cố hương, giờ phút này cũng sẽ được phóng đại tới vô hạn, nhiệt huyết thiêu đốt.
Hồng Sam Tử toàn thân mặc áo đỏ, thần sắc cực kỳ ngưng trọng. Chiến tranh, dưới cơn cuồng phong màu vàng của Thủy Đạo Tử đã xảy ra ngoài ý muốn. Tuy cuối cùng cơn cuồng phong này đã bị U Minh Thú nuốt lấy, nhưng Hồng Sam Tử cũng đã sớm chuẩn bị để tử chiến. Mặc dù lúc này ngọn lửa chiến tranh đột nhiên bùng lên, nhưng Hồng Sam Tử không sợ hãi một chút nào, trong tiếng cười dài lao tới.
Trong tiếng cười kia, lộ ra một sự dũng cảm vô biên không nói nên lời cùng với một khí thế không sợ thiên địa của cao thủ bước thứ ba. Còn có Nam Vân Tử, người này cực kỳ thần bí, Vương Lâm vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng giờ phút này, trong mắt hắn cũng lóe lên hàn quang, cùng với Hồng Sam Tử nhanh chóng lao tới. Hết thảy mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt, ngay khi tu sĩ Vân Hải xuất hiện, Vương Lâm gặp phải một nguy cơ rất lớn. Nguy cơ này không phải đến từ lão tổ Hỏa Tước Tộc, mà đến từ Nam Chiếu Thượng Nhân tu vi đã đạt tới Không Linh kia. Trong Không tứ cảnh, mỗi một cảnh giới đều chênh lệch nhau rất lớn. Tu sĩ cảnh giới Không Linh ngoài việc có thể sử dụng hương hỏa lực, còn có thể dùng hương hỏa để tạo thành linh hồn của bản thân. Trên thực tế hương hỏa lực này trong cảnh giới thứ nhất được gọi là niết lực.
Niết lực, niết bàn lực, không ngừng sinh sôi, là đại diện cho hương hỏa vô tận. Tu sĩ Không Niết chính là điều khiển niết lực hương hỏa này để thi triển ra đủ loại thuật thần thông kinh thiên động địa.
Không Linh, chữ linh này này nghĩa là linh hồn thăng hoa, hễ tu sĩ đạt tới cảnh giới Không Linh, hồn phách của hắn sẽ trở thành một vật linh động, dung hợp với nguyên thần. Hoặc có thể nói, trong cơ thể của tu sĩ Không Linh, nguyên thần kia đã không còn được gọi là nguyên thần nữa, mà được gọi là linh thần.