Tiếng nói như sóng truyền khắp tu chân tinh của Thần Tông, càng lúc càng lớn, cuối cùng ầm ầm chấn động cả thiên địa.
Vương Lâm nhìn đám tu sĩ trước mắt, thần sắc bình tĩnh. Từ một khắc sau khi hắn trở về, Vương Lâm đã biết mình nếu đã đạt được truyền thừa của chủ nhân phong giới thì nhất định sẽ được tiếp tục truyền tới đời sau.
Nhất là khi hắn cảm nhận được vinh quang của Vân Hải tinh vực, giờ phút này liền trầm mặc, hướng về phía mọi người ôm quyền. Linh Động Thượng Nhân và Chu Cẩn trở lại phía sau Vương Lâm, nhìn bóng lưng hắn. Thần sắc Chu Cẩn lúc này rất phức tạp, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ. Hắn không ngờ nổi thân phận Vương Lâm này trong giới nội lại tôn quý như thế.
- Phong Tôn.
Linh Động Thượng Nhân là người có tư tưởng đơn giản nhất. Hắn là người Vương Lâm dựa vào thực lực bản thân luyện hóa, đã trở thành thâm căn cố đế, thần sắc bình tĩnh nhìn về phía trước.
- Chu Đức ở Triệu Hà tinh vực tham kiến Phong Tôn.
Lão già mặc hắc y cười khổ hướng về phía Vương Lâm vái một cái.
- Vân Phong Tử ở Triệu Hà tinh vực tham kiến Phong Tôn. Việc đắc tội trước đây chỉ là hiểu nhầm, xin Phong Tôn chớ để ý.
Nam tử kia cũng cười khổ ôm quyền nói.
- Lão phu Hồng Sam Tử năm đó có ước định với chủ nhân phong giới, hôm nay ngươi giết gã nô bộc kia, thể hiện uy thế của Vân Hải tinh vực, xứng đáng là chủ nhân phong giới đời tiếp theo. Nhưng lúc này giới ngoại sắp xâm lấn, lấy lực lượng của giới nội chúng ta rất khó chống cự, nhưng không thể không đánh. Bên cạnh ngươi có hai tu sĩ bước thứ ba, hơn nữa tu vi của bản thân ngươi cũng không kém. Nhưng như thế còn không đủ. Ngươi vốn là chủ nhân phong giới, nên chuẩn bị tốt, cùng lão phu, cùng cả giới nội chuẩn bị chết trận.
Ánh mắt Hồng Sam Tử như điện, nhìn về phía Vương Lâm, trên người lộ ra một luồng uy áp có thể so với Lam Mộng Đạo Tôn.
Vương Lâm trầm mặc chỉ trong chốc lát rồi gật đầu.
- Lão phu Nam Vân Tử, xin nói tiếp. Ngươi cũng là tu sĩ Côn Hư. Lão phu lúc trước nghe Hồng Sam Tử truyền âm, ngươi đã từng đi giới ngoại. Thực lực giới ngoại lúc này như thế nào?
Lão già hư ảo đến từ Thi Âm Tông chậm rãi mở miệng.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Tu sĩ bên trong Thần Tông dần dần tản đi, cả Vân Hải tinh vực lại một lần nữa chìm đắm trong không khí khẩn trương chuẩn bị cho chiến tranh.
Hồng Sam Tử cùng với Nam Vân Tử sau khi nghe Vương Lâm nói lại mọi chuyện thì đều trở nên trầm mặc, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. Sự mạnh mẽ của giới ngoại còn hơn sự dự đoán của bọn họ vài phần.
- Vây khốn hai thái cổ ngủ tôn, còn có Đại Hoang Thượng Nhân. Việc này ngươi đã lập công lớn rồi. Nếu không thì trận chiến này sợ rằng càng gian nan hơn nữa.
Hồng Sam Tử thở dài.
- U Minh thú này có hơi khác biệt so với trí nhớ của lão phu. Cơn lốc màu vàng bị nó nuốt kia, hy vọng ngươi nên quan sát một chút. Cái chuông màu vàng đó hiển nhiên là do viễn cổ tiên vực đưa tới để chuẩn bị cho chiến tranh nhưng bị Thủy Đạo Tử hủy diệt đi. Còn chuyện mà Lỗ Phu Tử nói về Thất Thải Giới lần trước, việc đó cũng cần lập tức xử lý. Thất Thải Giới ở Liên Minh Tinh Vực thì ngươi đã chủ động yêu cầu, vậy thì thôi đi. Những nơi khác thì đám người lão phu sẽ liên hợp thần thức để tìm kiếm cẩn thận, phá hủy toàn bộ.