U Minh thú kia toàn thân lông mao dựng đứng, gầm thét liên tục, nhìn chằm chằm vào đám tu sĩ phía trước, bộ dáng dường như là hận không thể lao ra.
Phản ứng của nó rất chậm, dường như không phát hiện ra Vương Lâm đột nhiên rời đi, vẫn còn đang gầm thét, vẻ mặt dữ tợn vô cùng. Chẳng qua dần dần nó mơ hồ nghe được những tiếng ầm vang.
Trong mơ hồ, nó phát hiện ra có chút không thích hợp. Làm sao đám tu sĩ kia là không nhìn về mình nữa mà lại nhìn về phía sau mình.
Nhất là khi tiếng nói của Vương Lâm vang lên, chậm rãi truyền vào tai nó, khiến cho u Minh thú này thừ người ra, theo tiềm thức quay đầu lại nhìn một cái.
Cứ như vậy, nó chậm rãi quay đầu. ngơ ngác nhìn phía sau trống trơn, sững sờ nhìn Vương Lâm đã cách xa mình, giờ đang hướng về phía Thủy Đạo Tử mà bước tới.
Sau phút chốc ngây ngẩn, đồng tử trong hai mắt u Minh thú co rụt lại. vốn nó còn đang truyền ra tiếng rống giận, lúc này tiếng rống giận lại càng kịch liệt hơn. Chẳng qua tiếng rống này và tiếng rống lúc này hoàn toàn bất đồng. Tiếng rống này là do bị dọa mà phát ra!
Lông tóc toàn thân nó vốn dựng thẳng lúc này lập tức mềm lại, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi, thân thể run rẩy, vội vàng lui lại phía sau. Thậm chí trong tiếng gầm sợ hãi, nó còn nghe được tiếng trái tim đang đập thình thịch.
Rõ ràng lần này nó đã bị dọa cho kinh khiếp, không để ý tất cả mà nhằm về phía sau Vương Lâm lao tới, ánh mắt lộ vé sợ hãi và tủi thân vô cùng. Nhất là khi nghĩ tới vừa rồi mình ờ có chủ nhân ờ phía sau, không ngờ lại dám rống giận đối với đám tu sĩ khiến nó sợ hãi này, trong lòng u Minh thú run lên. khiếp sợ không thôi.
Vương Lâm cất bước nhanh chóng lao tới Thủy Đạo Tử, tốc độ cực nhaiih, chi thoáng cái đã tới bên người Thủy Đạo Tử, tay phải nắm quyền, không có bất cứ quyền ảo hư ảo nào xuất hiện nữa mà trực tiếp đấm tới!
- Một quyền này là ta đánh thay cho chủ nhân phong giới!
Thần sắc Vương Lâm dữ tợn, lời nói bình tĩnh, trong nháy mắt khi tới gần Thủy Đạo Tử liền đánh ra một quyền, trực tiếp đánh lên nguyên thần của Thủy Đạo Tử.
Tiếng kêu thảm thiết kinh thiên vang lên. Nguyên thần của Thủy Đạo Tử phun ra một ngụm nguyên thần khí, trong nháy mắt liền trờ nên ảm đạm, vội vàng lui lại phía sau, trong mắt lộ vé tuyệt vọng.
- Ngươi không thể giết ta, ta là tu sĩ bước thứ ba.
Không đợi hắn nói xong, Vương Lâm lại tới gần một lần nữa, tiếp tục đám tới một quyền!
- Một quyền này là vì Lý Thiến Mai!
Tiếng nói của Vương Lâm bình thản tới đáng sợ. Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, hai chân nguyên thần của Thủy Đạo Tử liền lập tức vỡ nát, hóa thành một lượng lớn nguyên lực tỏa ra bốn phương!
Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên. Ánh mắt tuyệt vọng của Thủy Đạo Tử lộ ra vé điên cuồng. Nhưng trước mặt Vương Lâm thì vé điên cuồng này cũng không có tác dụng gì!
- Ta là nô bộc của chủ nhân phong giới, ngươi nếu nhận ta là nô bộc thì thực lực sẽ tăng lên rất nhiều. Đừng giết ta!