Tiếng hô hấp của u Minh thú càng lúc càng kịch liệt, vẻ sợ hãi trong mắt càng ngày càng đậm. Nó sợ hãi. Cả đời này nó chưa bao giờ bị nhiều người nhìn chằm chằm vào như vậy. Những ánh mắt này làm cho nó run như cầy sấy.
Nó ngẩn người ta, chầm chậm cảm thụ vẻ không thích hợp. Dường như ánh mắt của đám người khiến nó sợ hãi này như muốn đem nó xuyên thấu.
Bị làm cho sợ hãi, nó liền gầm lên, truyền ra xa, rơi vào tai mọi người dường như là tiếng gầm phẫn nộ. Nhưng trên thực tế tiếng gầm này chi đại biểu cho việc nó đã sợ hãi, rất sợ hãi.
Nếu đổi lại là trước kia thì nó nhất định sẽ lựa chọn việc dùng tốc độ nhanh nhất để bỏ chạy. Nhưng lúc này nó và Vương Lâm bổn mạng tương liên. Dưới cảm nhận của nó, Vương Lâm là người thân nhất. Do vậy nó giống như là hài tử bị dọa, vội vàng chạy về nép vào lồng ngực cha mẹ. u Minh thú khổng lồ này liền vọt về phía Vương Lâm.
Chi là biểu hiện của nó ngoài Vương Lâm ra, rơi vào mắt người khác đều trớ nên vô cùng kinh khủng. Mặc dù họ không hiểu tính tình của con thú này nhưng thấy cảnh nó nuốt cơn lốc màu vàng đáng sợ kia thì trong lòng cũng không khỏi sinh ra sự sợ hãi.
Nhưng dù lúc này họ hoảng sợ mà đồng loạt lui về phía sau. chẳng qua ánh mắt của vài người nhìn u Minh thú cũng đã nổi lên vẻ hâm mộ mà tham lam.
- Loại mãnh thú này nếu lão phu có thể có một con thì có thể khiến thực lực ta tăng mạnh!
Lão già mặc hắc y đến từ Triệu Hà tinh vực - Chu Đức giờ phút này liếm liếm môi, nhìn chằm chằm vào u Minh thú.
- Con u Minh thú này không ngờ có thể nuốt cả cơn lốc màu vàng kia.chuyện này và lời đồn dường như khác biệt quá lớn! Nếu con thú này có thể trờ thành thú của ta. ờ bên cạnh ta.
Trong mắt Vân Phong Tử cũng nổi lên tia sáng tham lam không thể nhận thấy.
- Có con thú này bên cạnh, cho dù không phải là tu sĩ bước thứ ba cũng có thể vang danh thiên hạ!
Ánh mắt những tu sĩ có đại thần thông còn lại đến từ Quỷ Tông, Yêu Tông nhìn u Minh thú ngoài vé hoảng sợ còn lộ ra sự hấp dẫn cuồng nhiệt!
- Bổn mạng thú! Vương Lâm này có thể thu phục được con thú này.sự lựa chọn của chủ nhân phong giới hẳn là không sai rồi.
Ánh mắt Hồng Hủ Tử lóe lên, đưa mắt trao đổi với hai lão già tới từ Liên Minh Tinh Vực và Thi Âm Tông.
Tất cả mọi người đều lui lại phía sau, chi có Vương Lâm là tiến lên nửa bước, tay phải giơ lên nhẹ nhàng đặt lên người u Minh thú. Được bàn tay Vương Lâm vuốt ve, vé sợ hãi trong ánh mắt của u Minh thú dần dần biến mất. Ờ bên cạnh Vương Lâm, nó có cảm giác rất ấm áp, sự sợ hãi cũng tan đi không ít.
Khất là sự trấn an truyền ra từ tâm thần Vương Lâm lại càng khiến tiếng gầm thét sợ hãi truyền ra từ trong cơ thể nó chầm chậm yếu dần, giống như một con mèo nhò đang cọ cái đầu khổng lồ của nó vào bàn tay Vương Lâm.