Vương Lâm lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh. Thủy Đạo Tử vẫn chi giống như nãm đó, vẫn là Không Niết Sơ Kỳ, mà uy lực thần thông của hắn so với nãm đó còn yếu hơn một chút, hiển nhiên là thương thế vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
- Ngươi như vậy, ta giết ngươi cũng không cảm thấy vui vẻ!
Vương Lâm trong lúc lắc đầu, ngay khi cây thương do thần thông hương hỏa của Thủy Đạo Tử hóa thành tới gần, liền giơ tay phải lên nắm lại, trực tiếp tung một quyền về phía trước!
- Một quyền này, nhân danh Chủ nhân phong giới, phá môn đồ của tên nô bộc nhà ngươi!
Một quyền đơn giản, nhưng lại hiện lên một sự tự tin kinh thiên. Sự tự tin ẩn chứa đằng sau một quyền này, khiến cho Vương Lâm giờ phút này giống như là một vị thần nắm giữ sinh tử của cả thiên địa!
Một quyền xuất ra, ngay lập tức va chạm với cây thương do thần thông hương hỏa của Thủy Đạo Tử hóa thành. Tiếng ầm ầm vang vọng, thiên địa biến sắc, mũi của cây thương kia ầm ầm tan vỡ, trên đó xuất hiện chi chít những vết nứt, trong lúc lảo đảo thân cây thương này phát ra tiếng ầm vang không ngót.
Thế như chẻ tre!
Toàn bộ cây thương trực tiếp bị phá tan, trong từng trận tiếng kêu gào thảm thiết, vô số những hồn phách hương hỏa kia dưới một quyền này đã tiêu tan phần lớn. Thân thể Thủy Đạo Tử chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ không thể nào hình dung được, không thể nhịn nổi trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể hắn dưới luồng đại lực này cũng không ngừng lui về phía sau, mỗi một bước lùi lại, thiên địa đều ầm vang lên một tiếng.
Trong thời gian ngắn, Thủy Đạo Tử đã lùi lại chín bước, phun ra chín ngụm máu tươi, trong cơ thể còn có tiếng ầm ầm truyền ra, hình thành một lực phản chấn hùng mạnh điên cuồng phá hoại ờ trong cơ thể hắn! Hình dạng đồng tử của hắn trong khoảnh khắc này bất ngờ trờ nên già - Không thể nào! Không thể nào! Rốt cuộc ngươi đã gặp cơ duyên gì, sao lại có được sức mạnh đáng sợ như vậy!
Sau chín bước, Thủy Đạo Tử đã không còn cách nào chống cự lại sức mạnh kinh thiên từ trong thân thể thất tinh cổ Thần của Vương Lâm truyền ra, thân thể hắn trực tiếp bị bắn đi, ầm một tiếng va vào một trong năm đinh núi. Toàn bộ ngọn núi này chấn động, những vết nứt chi chít như mạng nhện trong tiếng rắc rắc tràn ngập cả ngọn núi. Ầm một tiếng, ngọn núi vd tung ra, thân núi cũng vỡ thành từng mảnh!
Bụi đất cuộn lên. ở trên mặt đất tạo thành một hình tròn hướng về bốn phía quét ngang ra. Vương Lâm ờ giữa không trung nhìn Thủy Đạo Tử bên dưới giống như nhìn một con kiến, thân thể hạ xuống. Ờ đằng xa lão già áo đen trong lúc giao chiến với Linh Động Thượng Khán không ngừng lui về phía sau. lúc này sắc mặt hắn tái nhợt, tâm thần chấn động, trong lòng âm thầm kêu khổ, đối với Vương Lâm vần không thèm liếc nhìn tới mình sinh ra một sự sợ hãi vô cùng.
- Người này là ai, không ngờ lại có cao thủ bước thứ ba làm nô bộc! Khán vật như vậy, sao có thể đắc tội! Đều là tên Thủy Đạo Tử này hại người!
Còn có nam tử trung niên đang đánh với Chu cẩn kia. giờ phút này trong lòng cũng hoảng sợ. Sức mạnh của Chu cẩn so với hắn cũng không hơn. nhưng hương hòa của đối phương lại vượt xa hắn, vì thế khiến cho nam tử trung niên này không thể không lùi lại, còn không tiếc xuất ra pháp bảo đối kháng.