Trong Thần Tông, tại Vân Hải tinh vực, Thủy Đạo Tử lúc này đang ngồi đả tọa trên một ngọn núi cao nhất trên tu chân tinh của Thần tông. Hắn mặc thanh y, ngồi nơi đó nhìn bầu trời, đôi mắt lóe lên hàn quang.
Ở bốn phía quanh hắn còn có bốn ngọn núi. Từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy năm ngọn núi này giống như năm ngón tay, chiếm phân nửa phạm vi của tu chân tinh này, hướng thẳng lên chín tầng trời!
Nó như một bàn tay khổng lồ, muốn vươn lên từ tu chân tinh này bóp nát thiên địa.
Nhìn bầu trời, thần sắc Thủy Đạo Tử cực kỳ âm trầm, mơ hồ lộ ra một chút bất an. Từ sau khi cảm nhận được khí tức của Vương Lâm, nội tâm của Thủy Đạo Tử không còn có thể bình thản nữa. Năm đó mấy đạo bổn nguyên của Vương Lâm đã khiến hắn chấn động vô cùng. Hôm nay hắn biết đối phương đã trở về, trong lòng vô cùng khiếp sợ.
Nhất là khí tức của Linh Động Thượng Nhân và Chu cẩn khiến trong lòng Thủy Đạo Tử lại càng không yên. Hắn cho dù không hiểu chân tướng sự việc nhưng cũng mơ hồ đoán ra. Chỉ là suy đoán này của hắn quá mức kinh người, ngay cả bản thân hắn cũng không dám tin, không muốn tin.
-Đáng hận. Người này mạng thật sự quá lớn. Ta vốn đem tin tức về hắn báo cho Diệu âm đ*o tôn ở giới ngoại rồi, không ngờ là hắn lại vẫn có thể còn sống trở về.
Thần sắc Thủy Đạo Tử dữ tợn, vừa trầm mặc tay phải vừa bắt quyết vung về phía trước. Lập tức thiên địa biến sắc, phong vân cuồn cuộn. Một tia sương khói tỏa ra, hóa thành ba con hạc bằng khói.
Ba con hạc này có thần thái bức người, sau khi xuất hiện liền cất tiếng kêu truyền khắp tu chân tinh, vỗ cánh bay trước người Thủy Đạo Tử.
Nhìn chằm chằm vào ba con hạc, Thủy Đạo Tử cắn răng một cái, phun ra một ngụm máu tươi, chia làm ba phân, lao thẳng tới ba con hạc này. Sau khi dung nhập máu tươi, ba con hạc liền tung cánh bay nhanh về ba hướng.
Tiếng hạc kêu kinh thiên vang lên, phá tan thiên địa dung nhập vào tinh không, trong nháy mắt hoàn toàn biến mất.
nhìn về phương hướng mấy con hạc biến mất, Thủy Đạo Tử trầm mặc trong chốc lát, lại lo lắng giơ tay phải lên chụp vào hư không phía trước một cái. Mây khói trong thiên địa lại một lần nữa cuộn tới, hóa thành bảy miếng ngọc giản.
Cầm một ngọc giản, hai mắt Thủy Đạo Tử lộ sát khí.
-Lấy tư cách đại trưởng lão Thần Tông của lão phu, triệu tập tu sĩ Vân Hải tinh vực chuẩn bị chiến tranh, bố trí Cửu Diệt Lê Thiên Trận bên ngoài Thần Tông chúng ta!
Nắm miếng ngọc giản thứ hai, thần sắc Thủy Đạo Tử dữ tợn truyền vào thần niệm.
-Mệnh lệnh của Thần Tông, phân tông cấp bảy mau chóng tới Quy Nguyên Tông, bắt tất cả người của Quy Nguyên Tông tới Thần Tông, đợi lệnh của lão phu thì chém sạch tông này, không lưu lại một người!
Ngọc giản sau khi bị sát khí ầm ầm tiến vào liền nhanh chóng biến mất trong thiên địa. Thủy Đạo Tử không dừng lại mà cầm miếng ngọc giản thứ ba trong tay.