Bị con U Minh Thú ngốc nghếch này nhìn chằm chằm như vậy, cho dù là Vương Lâm cũng có chút không quen. Hắn nghĩ tới người đáng thương đã bị nó hai lần hù dọa hết hồn trong ký ức của nó.
Người đáng thương kia hiện giờ ở trong thế giới bên trong cơ thể U Minh Thú không biết như thế nào.
Vương Lâm không có thời gian để ý tới người không quen biết, tay phải bấm quyết điểm lên người U Minh Thú này. Thân thể con thú này lập tức trở nên hư ảo. hóa thành một đạo u quang bay thẳng tới Vương Lâm, dung hợp với tinh điểm thứ hai trên mi tâm của Vương Lâm, biến mất hoàn toàn.
Vương Lâm nhìn La Thiên Tinh Vực ở phía xa xa, ở nơi này hắn đã làm xong toàn bộ bốn việc, đồng thời cũng gặp lại được một vài cố nhân năm đó.
Vương Lâm quay đầu lại, than nhẹ đi về phía xa xa.
Thế giới thần thông của U Minh Thú là một thế giới vô biên vô hạn. Lúc này ở một không gian hỗn độn giống như là tinh không bên trong thế giới này, có một tu sĩ đang rất chật vật, thần sắc hoang mang, hắn đã ở trong thế giới này tìm cách chui ra khỏi miệng đã mấy trăm năm.
-Con mãnh thú này quả thật là kiên nhẫn, đợi lão đạo suốt mấy trăm năm, nhưng cuối cùng cũng không thể nhẫn nại bằng lão đạo mà phải rời khỏi. Nhưng sau khi Thất Thải Giới kia sụp đổ, lúc này rốt cuộc là ta đang ở chỗ nào.
Tu sĩ này trong mắt tràn ngập vẻ hoang mang, hắn đã suy nghĩ mấy trăm năm mà không hiểu được vấn đề này.
-Cái chỗ đáng chết này rốt cuộc là tinh vực nào, tại sao mấy trăm năm chưa từng nhìn thấy một ai, chẳng lẽ nơi này là một cái khe không gian?? Ta không tin là không thể đi ra khỏi nơi Lão đạo này không ngừng tự khích lệ bản thân, không bị sự hoang mang suốt mấy trăm năm không tìm được đường ra làm cho dao động, mà cắn răng tiếp tục tìm kiếm.
Trong La Thiên Tinh Vực, có một tu chân tinh đỏ như máu ở bên trong tinh hải mờ mịt. Tu chân tinh này tỏa ra huyết quang ngợp trời, bao phủ bốn phía, dường như ở gần tu chân tinh này nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được một khí tức nồng đậm.
Thân ảnh Vương Lâm từ trong một gợn sóng vặn vẹo xuất hiện ở bên ngoài tu chân tinh đó như máu này.
Nhìn chằm chằm huyết tinh kia, Vương Lâm giơ tay phải lên vung về phía trước, không gian trữ vật lập tức xuất hiện, cổ Yêu của Huyết Thần Tử kia lập tức hiện ra, bị Vương Lâm túm vào -Bí mật đó là gì?
-Ta nói ngươi phải thả ta ra.
Cổ Yêu kia thần sắc lộ ra vẻ sợ hãi và giãy giụa, vội vàng mở miệng.
-Nếu bí mật này có ích với ta, ta có thể cho ngươi một đường sống.
Vương Lâm bình tĩnh nói.
-Một đường sống cũng không được. Nếu ngươi không thả bổn yêu ta ra, cho dù ngươi soát hồn thì cũng vô dụng, bộ tộc của bổn yêu tự có cách đối phó.
Cổ Yêu tuy sợ hãi, nhưng thanh âm cũng rất chói tai.