Từng trận tiếng ho khan dồn dập phá vỡ sự yên tĩnh, của đình viện. Thanh âm kia vô cùng già nua, giống như là một ngọn nến leo lét trước gió. Theo thanh âm này truyền ra, ngay cả gió bên ngoài dường như cũng lớn lên, Từng trận tiếng gào thét tràn ngập, khiến cho những chiếc đèn lồng ở bên ngoài sân càng chớp tắt kịch liệt. Dường như có một khí tức đến từ cõi u minh theo gió bay tới, khiến cho hai hàng đèn lồng chớp lên, đồng thời còn muốn đi vào bên trong đình viện, mang đi sự sống đã vật lộn sống sót cho tới ngày nay.
Theo đèn lồng chớp lên, mơ hồ có thể nhìn thấy trên tấm biển, có viết hai chữ sơn son đỏ tươi.
Tôn gia!
Một vài tiếng ho phá vỡ sự yên tĩnh này, khiến cho bên trong đình viện nổi lên tiếng bước chân. Chỉ thấy rất nhiều nô tỳ thần sắc khẩn trương đi tới bên ngoài một căn phòng rất bình thường ở sâu bên trong đình viện.
Giờ phút này ở bên ngoài căn phòng đã có ba lão già lo lắng đứng ở đó, ở phía sau ba lão già này còn có con nối dõi của Tôn gia.
- Sợ cái gì, lão bà ta vẫn còn chưa chết.
Thanh âm khàn khàn từ trong căn phòng truyền ra, lộ ra một vẻ vô cùng mệt mỏi.
- lão tổ tông.
Một trong ba lão già bên ngoài thần sắc rất lo lắng, tiến lên thấp giọng đang chuẩn bị nói.
Đúng lúc này, ở bên ngoài đình viện đột nhiên có từng trận tiếng vó ngựa từ xa nhanh chóng đi tới. Trong đêm tối, thanh âm này rất rõ ràng, rất nhanh càng ngày càng tới gần. chỉ thấy ở ngã tư bên ngoài đình viện, có vài con chiến mã gào thét phi đến. Ngồi trên con ngựa đi tận cùng phía trước là một nam tử trung niên, nam tử này toàn thân mặc áo giáp, thần sắc thay đổi không giận mà uy. Trên con ngựa ở bên cạnh hắn còn có một lão già mù bị gió thổi rơi xuống, tóc bay tứ tán.
lão già này sắc mặt tái nhợt, tốc độ của con chiến mã bên dưới quá nhanh, khiến cho ánh mắt hắn lộ ra vẻ hoảng sợ.
Ở trước cửa đình viện, mấy con chiến mã này hí lên dừng lại. nam tử trung niên kia xuống ngựa túm lấy lão già, giống như một cơn gió lao thẳng vào trong viện, nhanh chóng đi tới bên ngoài căn phòng kia.
- lão tổ tông, Đạo Tôn cho mời ngự y tốt nhất tới, nhất định phải chữa khỏi cho lão tổ tông.
-Hồ đồ, lão bà đã sống hàng ngàn năm, lúc này đại hạn đã tới, sao một ngự ỵ phàm nhân bậc này có thể chữa được!
Khi thanh âm khàn khàn từ trong phòng truyền ra, lại có tiếng ho khan.
Ở bên ngoài mọi người đang trong lúc lo lắng, cửa căn phòng từ bên trong mở ra, một lão phu nhân tóc bạc được hai a hoàn dìu chậm rãi đi ra.
-Hôm nay cho gọi đám môn đồ các ngươi tới, là bởi vì lão bà tự biết không còn sống được quá bảy ngày. Trong lòng ta có chút lo lắng, gia tộc ta ngoại trừ ta, Không còn bất cứ ai tu đạo, như vậy cũng đã tránh được sự tàn khốc của tu chân giới. Các ngươi hãy nhớ kỹ, các đời con cháu sau này thay không được tu đạo. hãy ở chốn phàm trần này mà hưởng phú quý, đó là lựa chọn tốt nhất.