Đã là bước thứ ba với nhau, nếu không phải thù hận sinh tử, nếu không có ý giết bằng được đối phương, thì một trận đánh với nhau nhất định phải có sự tôn trọng. Dù sao người có thể đạt tới bước thứ ba trong tinh không này, qua vô số vạn năm cũng cực kỳ hiếm thấy, so với số lượng người tu đạo khổng lồ, thật sự là quá ít ỏi.
Lỗ Phu Tử thành danh đã lâu, đối Vương Lâm cũng không có bất cứ hiềm khích gì, lúc này tuy là vì Huyết Thần Tử mà xuất hiện can ngăn, nhưng cũng gần như là đối kháng mà thôi.
Lỗ Phu Tử sẽ không vì Huyết Thần Tử mà đắc tội với Vương Lâm quá mức. Trong mắt hắn, Vương Lâm đã không còn ngang hàng như phân tích của hắn lúc trước, mà đã có một chút ưu thế.
Nhưng hắn tự nhận mình đã tiến vào bước thứ ba mấy vạn năm, kinh nghiệm vượt đối phương rất xa, cũng không cần phải e ngại.
Vương Lâm tuy vẫn chưa tiến vào bước thứ ba, nhưng với thân thể của hắn cũng đủ để so sánh với cao thủ bước thứ ba. Hơn nữa hắn lúc ở trong Thái cổ Tinh Thần tại giới ngoại đã trải qua rất nhiều chuyện, gặp rất nhiều cao thủ bước thứ ba, Lỗ Phu Tử trong mắt hắn cũng không là cái gì.
Nếu như Lỗ Phu Tử này vẫn ngoan cố, Vương Lâm không ngại giáo huấn hắn nặng tay hơn một chút. Hơn nữa sau khi hắn đạt tới thất tinh cổ Thần, cùng với Thác Sâm đánh một trận, vẫn chưa giao chiến với một cao thủ bước thứ ba nào. Lúc này đối mặt với Lỗ Phu Tử, Vương Lâm cũng nổi lên chiến ý.
Ánh mắt Lỗ Phu Tử lóe lên, nhìn chằm chằm mi tâm Vương Lâm, cảm nhận được rõ ràng chiến ý ngợp trời từ trên người hắn truyền ra. Đồng tử trong hai mắt hơi co lại, hắn lập tức thay đổi chủ ý.
- Vương Lâm đ*o hữu, ngươi và ta hai người nếu toàn lực ra tay, La Thiên Tinh Vực này sợ là không thể chịu đựng nổi. Một khi khiến cho Phong Giới Đại Trận biến hóa, đến lúc đó làm tổn hại tới trận pháp là điều không thể tránh được….Đơn giản là hai người chúng ta đấu văn, ba hiệp phân thắng thua.
Nếu như ngươi thắng, Huyết Thần Tử lão phu sẽ đích thân đưa tới cho ngươi, nhưng nếu lão phu thắng, ngươi hãy nhanh chóng rời khỏi. Từ nay về sau, nếu không được lão phu đồng ý, không được tiến vào La Thiên nửa bước.
Ngươi có dám cùng với lão phu đấu văn không?
Lỗ Phu Tử nghĩ nếu mình và Vương Lâm giao chiến, cùng lắm thì cũng chỉ có thể ngang sức, một khi như vậy, cục diện sẽ rơi vào thế bế tắc, hơn nữa chỉ cần hơi một chút lơ là, rất có thể sẽ bị trọng thương. Lúc này đang chuẩn bị cho chiến tranh, nếu hắn bị trọng thương, chắc chắn sẽ ảnh hướng tới kế hoạch sau này, mất đi cơ hội cướp lấy hương hỏa ở giới ngoại. Hắn không thể không e ngại.
- Đấu văn?
Vương Lâm cả đời tu đạo, gần như chưa bao giờ cùng với người ta đấu văn. Giờ phút này nghe Lỗ Phu Tử nói, ánh mắt hắn lộ ra vẻ kỳ dị.
Giới nội không thể so sánh với giới ngoại, cao thủ bước thứ ba nếu triển khai sức mạnh thần thông chém giết, chắc chắn sẽ khiến cho tinh không bị phá hủy trong phạm vi lớn, lộ ra Phong Giới Đại Trận bao phủ toàn bộ giới nội kia. Điều này, Vương Lâm hiểu rất rõ.
- Không sai, cao thủ bước thứ ba trong giới nội ta tuy cực kỳ ít ỏi, vạn năm hiếm thấy, nhưng cũng vẫn còn có vài người. Nếu ta tùy tiện ra tay chiến đấu sinh tử, nếu kích động Phong Giới Đại Trận, cái được sẽ không bù được cái mất.