Tuyết rơi càng lúc càng lớn.
Không biết đã qua bao lâu, Vương Lâm thu tay phải lại, hướng lên bầu trời túm một cái, lập tức có vô số đám tuyết ngưng tụ lại, ờ trong tay hắn hóa thành một tuyết cầu. Tuyết cầu này trong lúc không ngừng tích tụ, dần dần càng ngày càng thực chất hóa.
Nhìn tuyết cầu kia, Vương Lâm cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu cổ Thần. Trong từng trận tiếng két két, ngụm máu tươi này rơi lên trên nhuốm đỏ tuyết cầu, đồng thời hòa tan với tuyết cầu này.
Trong khi hòa tan, lại có rất nhiều đám tuyết bay tới, tuyết cầu này nhanh chóng trờ thành một tinh thể băng. Tay phải Vương Lâm vỗ lên đó một cái, tinh thể băng đỏ như máu này lập tức bị kéo dài, trong nháy mắt hóa thành một thanh trường kiếm!
Một thanh trường kiếm đỏ như máu!
Cùng lúc đó, mắt phải Vương Lâm lóe lên lôi quang, lôi đồ mơ hồ hiện lên trong mắt. Trong chín đạo lôi đình kéo theo ờ bên ngoài, Cực Cảnh Lôi đình phân ra một tia lao ra khỏi mắt phải, nhập vào trong thanh huyết kiếm này, dung hợp với nó một cách hoàn mỹ.
Lập tức một luồng sát khí ngợp trời từ bên trong huyết kiếm này ầm ầm bộc phát ra.
- Dưới bước thứ ba. không người nào có thể chịu được một chém củanhát kiếm từ kiếm này! Ngươi đi xa quê hương, kiếm này để cho ngươi phòng thân! Sau này nếu có người bất kính, ngươi hãy dùng kiếm này chém hắn!
Vương Lâm vung tay phải, huyết kiếm này lập tức bay thẳng tới về phía Tây Tử Phượng, trong nháy mắt dung nhập vào trong cơ thể nàng, trờ thành một bản mệnh pháp bảo!
- Vi. vi sư còn đi giúp muốn nhớ ngươi làm một chuyện Ngươi còn có một sư huynh trên Thanh Linh Tinh, nếu cần trợ giúp, có thể mang thanh kiếm này đi để phòng thân.
. Tây Tử Phượng.
Vương Lâm nhìn nữ tử ờ trước mặt.
Nữ tử này cắn môi dưới, yên lặng ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, đối diện với ánh mắt của hắn. Trong mắt nàng ẩn chứa một tình cảm đã chôn giấu suốt tám trăm nãm Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, nhìn thật sâu nữ tử trước mặt một cái, thầm than một tiếng rồi xoay người, hướng lên không trung bay đi, càng ngày càng xa.
Nhìn lên bầu trời, bóng lưng của Vương Lâm càng lúc càng xa, trong mắt Tây Tử Phượng hiện lên thân ảnh đứng trên mảnh vỡ đại lục trong Lôi Tiên Giới, phá vỡ hết thảy chướng ngại, hiện lên thân ảnh đã dẫn theo rất nhiều tu sĩ xông ra khòi Lôi Tiên Giới, hiện lên thân ảnh oai vệ trong trận chiến Phong Tiên đã trấn áp quần hùng hiện lên một người mặc áo trắng như tuyết, dần dần đi xa. Khừng bông tuyết bay lượn chậm rãi khiến cho ánh mắt của Tây Tử Phượng trờ nên mơ hồ.
- Kết cục như vậy, có lẽ. là tốt nhất Tây Tử Phượng cúi đầu.
Trong tinh không, trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Lúc hắn truyền công cho Tây Tử Phượng, dựa vào tu vi cường hãn đã đảo qua ký ức của nàng một lượt.
Hắn không hề xem đến những chuyện riêng tư của Tây Tử Phượng, mà đem tất cả những nồi nhục mà trong tám trăm nãm đối phương đã gặp phải toàn bộ nhớ kỹ. Bộ dạng của từng người đã làm nhục nàng, lúc này đã cực kỳ khắc sâu trong đầu Vương Lâm!