Thân thể khô gầy này tràn đầy vẻ thối nát, toàn thân như thể không có da, chỉ có máu thịt mơ hồ đã biến thành màu đen, bộ dạng đã không còn giống như con người, ngược lại giống như một thi thể đã tử vong sau vô số năm vẫn chưa thối rữa hết!
Trên thân thể của lão tổ Hướng gia này còn có những gân xanh mạch máu nhúc nhích bên dưới máu thịt, giống như đang giãy giụa cố sống sót. Duy chi có trái tim trên ngực trái, giữa một lượng lớn mạch máu đan xen nối liền vào nhau, lộ ra một trái tim đò sẫm to bằng nắm tay.
Trái tim này đập thình thịch, nhưng không phải bộc phát ra sức sống, mà là tử khí nồng nặc!
Hai mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm Vương Lâm, lộ ra một vẻ phẫn nộ cùng với một vẻ sợ hãi không thể che giấu được.
Một khí tức Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy hùng mạnh từ trong cơ thể lão tổ của Hướng gia này ngưng tụ khuếch tán ra, khiến cho bên ngoài cơ thể hắn hình thành một đám khí rất lớn xoay tròn. Đám khí này cuốn theo tử khí, còn phát ra vô số những tiếng chó sói tru như quỷ khóc, dường như bên trong đám khí này ẩn chứa vô số hồn phách thê lương, đang hướng về phía Vương Lâm rít gào.
Chi là hết thảy những thứ này ờ trước mặt Vương Lâm, cho dù lão già này giờ phút này bộc phát ra toàn bộ tu vi Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy cũng không thể chịu nổi một đòn!
Bất chấp vòng xoáy khí do tu vi Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy của lão tổ Hướng gia hình thành, thân thể Vương Lâm từ trong cái khe đi xuống, từng bước tiến vào trong vòng xoáy khí do lão tổ Hướng gia phát ra.
Thân thể hắn vừa mới bước vào, lập tức vòng xoáy khí này nhanh chóng cuộn lên lui về phía sau, dường như không dám tới gần Vương Lâm, bị đẩy mạnh đi.
Mắt thấy Vương Lâm đang tới ngày càng gần, vẻ hoảng sợ trong mắt lão tổ Hướng gia này càng đậm, giơ tay phải điểm mạnh lên tim, từng trận tiếng gầm nhẹ lập tức từ trong miệng nhanh chóng truyền ra.
Chỉ thấy dưới một chỉ này, tử khí toàn thân lão tổ Hướng gia này đột nhiên nghịch chuyển, hắn đang thi triển đại thần thông Thất Tịch Thuật của hắn!
Lấy Thất Tịch Thuật khiến cho tử khí nghịch chuyển, hóa thành sức sống! Thân thể thối rữa của hắn nhanh chóng khôi phục.
Nhưng Thất Tịch Thuật này của hắn chưa kịp thi triển ra toàn bộ, Vương Lâm trong lúc bước đi đã tới gần lão tổ Hướng gia này chưa tới ba trượng. Ngay khi tới gần, Vương Lâm giơ tay phải lên hướng về phía trước tùy ý tung một chỉ.
Trong tiếng ầm ầm, hai cánh tay của lão tổ Hướng gia lập tức tan vỡ, hóa thành một đám máu thịt thối rữa văng ra tứ tán.
Cơn đau nhức nổi lên, thân thể lão tổ Hướng gia này lui nhanh về phía sau, hoàn toàn rời khỏi quan tài. Nhưng hắn chưa kịp lùi về phía sau mấy trượng, với ánh mắt lạnh như băng, Vương Lâm điểm ra một chỉ thứ hai.
Tiếng ầm ầm vang vọng, hai chân thối rữa của lão tổ Hướng gia này đồng thời nổ tung, thân thể hắn lập tức bị một lực hút cực mạnh hút lấy, lao thẳng về phía Vương Lâm.
Hết thảy chuyện này chỉ diễn ra trong chốc lát. Trong nháy mắt, thân thể của lão tổ Hướng gia đã mất đi tứ chi này đã bị Vương Lâm túm vào thiên linh trên cái đầu không có một sợi tóc.