Toàn bộ Đông Lâm Tinh lúc này tràn ngập trong nước biển, nước mưa kia từ trên trời rơi xuống mặt đất, tạo nên sông ngòi, chậm rãi khuếch tán ra.
Uy lực của một quyền khiến cho tất cả những ngọn núi trên Đông Lâm Tinh đồng thời bị đánh vỡ, trên mặt đất những vết nứt bị xé toạc ra kia lúc này bị nước biển tràn vào đã trở thành những con sông.
Mặt đất ở phía bắc tan vỡ, sự xuất hiện của cái hố sâu khiến cho nước mưa rơi xuống giống như những giọt nước mắt, làm ướt đẫm hết thảy.
Một quyền Đạo Cổ Thần Chấn, phá vỡ không chỉ mặt đất, mà còn có trái tim của con người!
Hứa gia ở phía nam, gần một vạn tu sĩ lúc này toàn bộ tâm thần chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ khủng hoảng chưa từng có cùng với sự tuyệt vọng không thể cưỡng lại, đứng ngây ra ở đó.
Kể cả gia chủ của Hứa gia cùng với rất nhiều trưởng lão cũng đều ngẩn người ra.
- Đây là…. tu vi gì….
- Trận pháp từ thượng cổ cũng không thể ngăn cản, tất cả tu chân tinh đều tan vỡ, ngay cả Đông Lâm Tinh trường tồn từ vạn cổ này dưới một quyền kia cũng bị rung chuyển….
Một quyền này đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của bọn họ, hoặc có thể nói, không thể tồn tại trong thiên địa. Đây là phạm trù thuộc về bước thứ ba.
Lưu gia ở phía đông, gần một vạn tu sĩ tạo thành những nhóm, trong lúc mặt đất chấn động cũng đã chính mắt nhìn thấy cảnh tượng một quyền khổng lồ từ trên trời giáng xuống, Lữ gia diệt vong.
Tất cả bọn họ đều trở nên trầm mặc….
- Đông Lâm Tinh không thể chịu nổi thêm một quyền như vậy nữa… Ở cực tây của Đông Lâm Tinh, tất cả tộc nhân của Hướng gia giờ phút này vây quanh nơi lão tổ bế quan, ngơ ngác nhìn bầu trời, để mặc cho nước mưa rơi lên người. Từ trong lòng bọn họ dâng lên một sự hoảng sợ chấn động linh hồn.
Hướng Vân Đông vẻ mặt đau khổ, lẳng lặng nhìn hết thảy mọi chuyện, không nói nên lời nào.
Cảnh tượng vừa rồi thật sự quá mức kinh người, vượt quá suy nghĩ của mọi người. Đối mặt với sức mạnh này, bọn họ đối phó như thế nào, ngăn cản như thế nào!
Lưu gia ở phía đông, theo ánh mắt của gia chủ và trưởng lão, gần một vạn tu sĩ này đều đồng thời nhìn về phía tây.
Hứa gia ở phía nam cũng như vậy, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung về phía cực tây…. Kể cả ở cực tây, tộc nhân của Hướng gia cũng không biết ai là người đầu tiên đưa ánh mắt nhìn về phía nơi lão tổ bế quan, dần dần, tất cả tộc nhân của Hướng gia đều hướng mắt nhìn lại!
Bọn họ đang chờ đợi, chờ một câu nói của lão tổ là đánh, hay là chạy….
Chỉ là bọn họ không đợi kịp câu nói đến từ lão tổ của Hướng gia ở cực tây, ngược lại đã đón được một thân ảnh áo trắng như tuyết trong cơn mưa trên không trung.
Tại Đông Lâm Tinh, sau khi Vương Lâm phá vỡ hết thảy những sự phòng hộ, chậm rãi xuất hiện ở trên bầu trời, ánh mắt như điện, lạnh lùng quét về phía cực tây!
- Còn không chui từ trong quan tài ra đây sao!
Vương Lâm bình tĩnh mở miệng, lời nói cũng không có lôi đình, nhưng lại truyền rất rõ ràng vào trong tai tất cả tu sĩ dưới mặt đất. Một câu nói đơn giản, những cũng đem lại cho tất cả tu sĩ ở nơi này một áp lực vô hình.