Truyền thùa của Đồ Ti đã theo Vương Lâm hơn một ngàn năm cho đến tận bây giờ.Nhưng lúc này, truyền thừa này đã không còn tác dụng, Đồ Ti cũng chỉ đạt tới đỉnh cao của bát tinh Cổ Thần mà thôi.
Trên tay phải Vương Lâm dần dần hiện lên đám hào quang do ký ức truyền thừa kia hoá thành. Hắn nhìn đám hào quang này trầm mặc một lát, rồi vung mạnh về phía trước, đám hào quang này bay thẳng tới Thác Sâm - Cho ngươi Thác Sâm đang quỳ trên mặt đất, trên ngực máu thịt hỗn độn đang nhanh chóng trị thương, sửng sốt một chút rồi tiếp nhận ký ức truyền thừa mà hắn cực kỳ khao khát, có thể vì nó mà phát điên, đã khiên hắn phải truy đuổi tới tận giới ngoại này.
Thân thể hắn run lên một cách rõ rang.
Hắn chờ đợi ngày này đã rất lâu … … … Từ năm đó khi chỉ là một tia ma niệm, bị phong ấn vô số năm, cuối cùng trơ mắt nhìn ký ức truyền thừa này bị Vương Lâm lấy đi, Sự phẫn nỗ và hận ý này bốc lên ngợp trời.
Vì ký ức truyền thừa này hắn có thể bất chấp hết thảy, sau khi phá khai phong ấn chiếm lấy thân thể của Đồ Ti, bắt đầu quá trình tìm kiếm rất lâu dài. Qua trình này, tràn đầy sự khổ cực!
Hắn đã vô số lần nghĩ tới cuối cùng mình sẽ có một ngày từ trên thân thể Vương Lâm rút ra ký ức truyền thừa, khiến cho bản thân trở thành một truyền thừa hoàn mỹ, không có bất cứ một khiếm khuyết gì. Nhưng làm thế nào hắn cũng không nghĩ tới ký ức truyền thừa mà mình mong muốn có được không ngờ lại có một ngày được Vương Lâm chủ động trả lại!
Cầm đám hào quang do ký ức truyền thừa biến thành, thác sâm trầm mặc. Hồi lâu sau, hắn ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp liến nhìn Vương Lâm một cái.
- Đa tạ … … Cả đời này Thác Sâm chưa bao giờ nói một câu đa tạ, trong đầu hắn hoàn toàn không có hai chữ này, không ai có thể có tư cách để khiến cho hắn đa tạ. Thậm chí trong suy nghĩ của hắn, hắn không cần phải đa tạ bất cứ kẻ nào!
Sự điên cuồng của hắn, sự kiêu ngạo của hắn đã ngấm vào trong xương!
- Truyền thừa của Đồ Ti trở nên hoàn chỉnh, liệu hắn có thức tỉnh hay không, ngươi có tiêu tan hay không, ta không quan tâm ….
Đạo Cổ truyền thừa Vương Lâm đã lấy đi một phần, mặc dù chỉ là một phần, nhưng truyền thừa này là duy nhất, ngoài hắn ra, không người nào có thể tiếp tục có được.
Nếu một ngày tu vi Vương Lâm đạt tới trình độ có thể lại một lần nữa hấp thu, hắn sẽ còn quay trở lại nơi này, tiếp tục truyền thừa….
Sau khi để lại một câu nói, Vương Lâm vung tay phải lên, Linh Động và Chu Cẩn đang chấn động đằng xa lập tức bị Vương Lâm thu vào trong Thiên Hoàng Lô, hắn còn thu thi thể của Cổ Ma kia vào trong không gian trữ vật.
Thu lại Cổ Tức Diệp, huyết kiếm và tất cả mọi thứ, Vương Lâm từng bước tiến về phía trước. Hắn đã lấy được một phần ký ức của Đạo Cổ, đối với tầng thứ nhất này so với người khác hiểu rõ hơn rất nhiều, trong lúc bước đi, dưới chân hắn xuất hiện một đám gợn sóng, thân ảnh đang chuẩn bị biến mất khỏi cung điện.
Nhưng vào lúc này, thân thể Vương Lâm đột nhiên dừng lại, chưa rời khỏi, mà nhẹ nhàng xoay người nhìn về hư không phía xa xa.
Chỉ thấy ở phía bắc của cung điện, bên trong hư vô kia đột nhiên có gợn sóng nổi lên, gợn sóng kia càng lúc càng lớn, trong phút chốc khuếch tán ra vô tận, hoá thành một tấm lưới hư ảo khổng lồ. Một luồng uy áp từ bên trong lan ra, ngay sau đó, một hư ảnh rất lớn bất ngờ xuất hiện ở phía sau tấm lưới hư ảo này.