Chưởng ấn kia không có một chút sức kháng cự nào, như một cái cây khô, trực tiếp tan vỡ!
Sau khi chưởng ấn tan vỡ, chưởng ấn này lại từ trong cái khe lộ ra, truyền vào tâm thần của người mặc áo đen đang lơ lửng giữa tinh không trong giới ngoại!
Rống!
- Đây là Dung nhan của người này đằng sau lớp áo đại biến, thân thể hắn chấn động, trực tiếp phun ra máu tươi, thân thể điên cuồng lui về phía sau. Nhưng ngay khi hắn lùi lại ba bước, hai chân hắn lập tức nổ tung!
Không có máu thịt, chỉ có xương trắng!
Hắc bào của hắn bị xé rách hơn phân nửa, trong lúc lảo đảo thân thể hắn trong tiếng kêu thảm thiết nhanh chóng lùi lại. Chưởng Tôn một đời, tu sĩ thần bí nhất trong Thái cổ Tinh Thần, đã thi triển thuật Tĩnh Trung Lao Nguyệt với Vương Lâm, lúc này như chó trong nhà có tang, trong sự hoảng sợ đang nhanh chóng bỏ trốn!
- Sức mạnh của một tiếng rống, Sức mạnh của một tiếng rống!
Năm đó hắn ở trong giới nội bị tiếng rống của một người đẩy lui ngàn vạn dặm, trực tiếp rời khỏi giới nội. Hôm nay hắn lại một lần nữa bị một tiếng rống đẩy lui, trong nháy mắt đã không còn tung tích!
Chỉ là ngoài hắn ra không ai biết được hai tiếng rống này là của một người hay là không phải!
Cái khe bên trong Thái cổ Tinh Thần này nhanh chóng co lại, bên trong cổ mộ, nữ tử áo trắng sắc mặt tái nhợt, đã đi tới bên cạnh cái khe. Nhưng nàng bị tiếng rống kia làm cho chấn động, mặc dù lấy phương pháp đặc biệt để bảo lưu thân thể, nhưng cũng đã bị trọng thương, đứng trơ mắt nhìn cái khe kia co lại, không có đủ thời gian để rời khỏi!
- Ngươi đã giúp ta một lần, ta cũng sẽ giúp ngươi một lần!
Ngay lúc nữ tử áo trắng này gần như tuyệt vọng, bên tai của nàng truyền đến thanh âm thần thức của Vương Lâm!
thần thức này nữ tử áo trắng rất quen thuộc, chính là thứ đã làm cho nàng xấu hổ, nhưng ngay khi nghe thấy thanh âm này thần sắc nàng cùng lập tức biến hóa!
- Là ngươi!
Ngay khi nói dứt lời, cái khe đang sắp sửa đóng lại, đột nhiên tạm dừng.
nữ tử áo trắng nén sự khiếp sợ trong lòng xuống, biết lúc này không phải lúc để tra hỏi, cất bước lao thẳng tới cái khe, trong nháy mắt đã tới gần, một bước bước ra. Ngay khi nàng sắp sửa bước ra, nàng xoay người lại, đôi mắt nhìn thoáng qua cổ mộ phía sau, mơ hồ nàng có thể cảm nhận được thần thức của Vương Lâm.