Hắn nhìn thấy phía sau mấy vạn tu sĩ vờn quanh bốn phía này không ngờ còn có tám đống thi thể, những thi thể chất lên như núi.
Vô số những thi thể này máu tươi đã khô, cao vút tạo thành tám quả núi lớn, khí tức âm u, vì ánh mắt Vương Lâm từ xa nhìn lại, cho nên càng trở nên nồng nặc.
Nhưng toàn bộ chuyện này vẫn chưa kết thúc, theo ánh mắt Vương Lâm không ngừng quét ra phía ngoài, hắn nhìn thấy càng nhiều, tâm thần chấn động.
Sau núi thi thể, giữa thiên địa còn có tám con rồng thân thể dài mấy vạn trượng. Những con rồng này mở miệng to, tràn ngập một khí thế hung ác, chỉ là lúc này từng con đều đã hóa thành đá, chỉ thấy có một sức mạnh kỳ dị vờn quanh bên ngoài thân thể chúng, khiến cho tám con rồng này thủy chung lơ lửng giữa không trung.
Những con rồng này hướng về phía cái đài, giống như hướng về người từng ngồi trên cái ghế ở trên đài.
Ở phía sau những con rồng, trên mặt đất vô tận của đại điện, những chiến xa lớn ngàn trượng bất ngờ xuất hiện. Những chiến xa này bộ dạng cực kỳ đáng sợ, trên đó có đầy gai nhọn, còn có máu tươi màu nâu tràn ngập, hiển nhiên năm đó đã từng phát huy uy lực rất lớn.
Ở bốn phía chiến xa, có những tu sĩ đứng trên phi kiếm lơ lửng, những người này thân thể cũng hóa thành đá, nhưng vẫn duy trì tư thế ở giữa không trung, lộ ra sát khí.
Ở phía sau bọn họ, liếc mắt nhìn ở bốn phương tám hướng còn có không dưới mấy vạn tu sĩ. Những người này đều duy trì động tác khi còn sống, giống như rất nổi giận muốn xông lên phía trước.
Tu sĩ rất nhiều, vô biên vô hạn .
Trong đám tu sĩ này còn có gần một trăm thân ảnh cao lớn đứng sừng sững, những thân ảnh này đưa lưng về phía cái đài, vung hai tay như muốn tấn công. Ở đằng xa, tám thân ảnh thân thể to lớn dường như có thể so sánh với đại điện này xuất hiện một cách kinh thiên, đối với những tu sĩ đang tấn công tới ở phía trước triển khai một trận đồ sát điên cuồng.
Không ngừng nhìn lại, tâm thần Vương Lâm càng thêm chấn động, dần dần, hắn nhìn về phía trước đối diện với cái ghế trên đài, ở vị trí đó có một tu sĩ cực kỳ đặc biệt.
Tu sĩ này cầm trong tay một cái ô, sau khi mở ô lơ lửng giữa không trung, toàn thân mặc dù đã hóa thành đá, nhưng tay trái trong lúc giơ lên chỉ về phía cái ghế trên đài ở đằng xa.
Ở phía sau hắn, theo Vương Lâm quét mắt nhìn, hắn nhìn thấy ở bên trong cung điện này có một người đứng ở sau cùng.
Đây là một tu sĩ đang nhắm mắt, hắn lơ lửng ở giữa không trung, tay trái duỗi thẳng ra nắm lại, giống như đang cầm cái gì đó, còn tay phải của hắn khom lại, dường như đang lôi kéo.
Động tác này nếu ở trong hai tay hắn có một cái cung, thì hiển nhiên là hắn đang kéo cung.
Bên trong cung điện yên tĩnh, chỉ có tiếng những ánh lửa cháy rất nhó truyền lại. Hồi lâu sau, Vương Lâm thu ánh mắt lại, nhìn về phía cái đài rất lớn kia, sau khi trầm mặc trong chốc lát, thân thể hắn chậm rãi hạ xuống, đứng lên trên cái đài.
Đứng ở trên này, Vương Lâm đưa mắt nhìn, vô số tu sĩ ở phía dưới toàn bộ đều có vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt lộ ra sát khí điên cuồng, giống như trong nháy mắt này toàn bộ đều nhìn lên người Vương Lâm.