Linh Động được Vương Lâm ban cho đạo thuật, toàn thân chấn động, thân thể dần dần cúi xuống. Hắn vốn tư chất hơn người, nếu không cũng không có khả năng chỉ cách bước thứ ba nửa bước.
Đạo thuật Dung này chỉ mấy canh giờ sau đã được Linh Động hoàn toàn hiểu rõ, mặc dù vẫn chưa sâu sắc được như Vương Lâm, nhưng dung hợp những hồn phách hương hỏa đã không còn chủ nhân này vẫn có thể làm được.
Biển bên trong Thiên Hoàng Lô cuồn cuộn kịch liệt, trong tiếng ầm ầm hình thành một vùng nước xoáy chính là Linh Động. Lúc này, hai mắt hắn lộ ra vẻ kỳ dị, thi triển đạo thuật mà Vương Lâm ban cho, bắt đầu mạnh mẽ dung hợp.
Vương Lâm ở bên ngoài Thiên Hoàng Lô thủy chung vẫn khoanh chân, không ngừng vận chuyển sức mạnh Cổ Thần nuôi dưỡng mười chín cái cây kia. Những cái cây giờ đây đã không còn bộ dáng héo rũ mà tỏa ra sức sống mãnh liệt, trên những cành cây đã xuất hiện dấu hiệu lá cây mọc lên.
Thu ánh mắt lại, Vương Lâm nâng tay phải hướng về bên cạnh đảo qua, không gian trữ vật hiện lên, hắn hướng vào phía trong túm một cái, liền đem thiếu nữ Phong Diệt tộc bị phong ấn lôi ra ngoài. Thiếu nữ Phong Diệt tộc này tướng mạo mặc dù không phải là tuyệt mỹ, nhưng vẫn là xinh đẹp tuyệt trần, tóc trên đầu đen nhánh, khuôn mặt xinh xắn tái nhợt, hai mắt gắt gao nhắm lại, ẩn hiện một vẻ sợ hãi, khiến người ta nhìn thấy không khỏi dâng lên cảm giác trìu mến.
- Ngươi tên là gì?
Ngay khi lôi đối phương ra khỏi không gian trữ vật, Vương Lâm liền nới phong ấn ra một chút, khiến cho thiếu nữ này thức tỉnh, nhưng hai mắt nàng vẫn thủy chung nhắm lại. Lúc này nghe thấy câu hỏi của Vương Lâm, lông mi nữ tử này khẽ động, chậm rãi mở hai mắt. Hai tròng mắt của nàng rất đẹp, trắng đen rõ ràng, nhưng giờ phút này tràn ngập vẻ bối rối, cắn môi dưới, không dám nhìn Vương Lâm.
Nhìn đối phương, trong đầu Vương Lâm không khỏi hiện lên một gương mặt khác, cũng bối rối như vậy, cũng sợ hãi như vậy, nhưng khác ở chỗ trong mắt của gương mặt kia có một vẻ quật cường cùng oán hận.
- Rất giống Diêu Tích Tuyết… Ánh mắt Vương Lâm dần dần lạnh như băng, chậm rãi nói:
- Tên ngươi là gì?
- Chi Mạn… Phong Chỉ Mạn… Thiếu nữ Phong Diệt tộc này trong thanh âm mang vẻ run rẩy, thấp giọng nói.
- Chỉ Mạn… đúng là cái tên rất hay. Trước đây ngươi đã chết hai lần, vì sao vẫn còn có thể sống sót?
Vương Lâm bình tĩnh hỏi, còn có một áp lực tự nhiên từ trên người hắn lan ra, bao phủ thiếu nữ này.
- Ta là thị nữ của Diệu âm đ*o tôn, ngươi bắt ta, đạo tôn sẽ giết ngươi… Thiếu nữ này cắn đôi môi, nhìn về phía Vương Lâm, vẻ sợ hãi trong mắt nàng cố gắng nén xuống.
- Hắn không vào được cổ mộ đâu.
Vương Lâm chậm rãi mở miệng. Thiếu nữ này vừa nghe thấy vậy, lập tức sắc mặt càng tái nhợt hơn. Nàng vốn cơ trí hơn người, hàm ý trong lời nói này của Vương Lâm nàng nghe xong lập tức hiểu ra.
- Không thể nào. Phân thân của đạo tôn không thể bị giết!