- … Ta giả thiết đây là Đạo Cổ, như vậy biện pháp khác mà Tiên Hoàng nghĩ tới rất có thể liên quan đến Đạo Cổ. Tiên Hoàng sắp xếp từ thế giới của hắn dẫn tới Đạo Cổ… mục đích của hắn chính là ám hại Đạo Cổ, ám hại tam tộc, muốn dùng bọn họ để thay thế đạo linh nuôi dưỡng thiên đạo.
Những nhân vật như Tiên Hoàng ra tay nhất định có mười phần nắm chắc, nếu hắn có thể sắp xếp dẫn tới Đạo Cổ, đáng lẽ phải thành công mới đúng… nhưng cuối cùng tại sao lại vì thiên đạo mà chết… Laị thêm năm đó ở Liên Minh Tinh Vực, lúc ta độ kiếp đã từng trong lúc vô ý mở ra một cái khe thông đạo, thần thức tiến vào nơi đó đã nhìn thấy một vùng thiên địa kỳ dị. Nơi đó có rất nhiều pho tượng Cổ Thần, Cổ Ma, Cổ Yêu… nơi đó là chỗ nào, có liên quan đến cổ mộ này không, có liên quan tới đạo nhân bảy màu này hay không?
Còn các đời Chu Tước dường như đề bị người ta phong ấn, mọi đầu mối đầu dẫn người ta đến sư phụ của Chưởng Tôn… sư phụ của Chưởng Tôn là ai?
Còn có nữ tử áo bạc sau khi nhìn thấy pho tượng của đạo nhân bảy màu lập tức hét lên như phát cuồng, không ngừng nói cửa không phải do cô ta mở… rốt cuộc là cánh cửa gì, tại sao sau khi mở ra đạo nhân bảy màu kia lại phẫn nộ đồ sát như vậy?
Cánh cửa này, chẳng lẽ là cánh cửa để nuôi dưỡng thiên đạo? Hay là cánh cửa để vây khốn địch thủ? Hay là… cánh cửa đi thông đến một thế giới khác?
Cũng có thể, tất cả những suy đoán của ta đều sai… Vương Lâm chau mày, đủ loại đầu mối cũng chỉ giúp hắn phân tích đến đây, còn có chính xác hay không thì hắn cũng không biết.
- Khi đài cao cấp năm thành hình, người tự xưng là Đạo Cổ Diệp Mịch kia đã nói nếu tộc nhân của hắn có thể tiến vào cánh cửa luân hồi đạt được truyền thừa, nếu không phải tộc nhân của hắn đi tới địa phủ… địa phủ là cái gì?
Vương Lâm vuốt vuốt mi tâm, ánh mắt lóe lên.
- Bất kể như thế nào, sự tồn tại của vùng đất cổ mộ này chắc chắn có liên hệ rất lớn tới đạo nhân bảy màu kia. Nơi này, rốt cuộc là nơi nuôi dưỡng thiên đạo mà hắn để lại… hay chính là nơi mà Đạo Cổ Diệp Mịch trước khi chết để lại truyền thừa…?
Nơi này được gọi là vùng đất cổ mộ… đây có phải chính là mộ của Đạo Cổ Diệp Mịch kia hay không…?
Càng suy nghĩ, trong đầu Vương Lâm càng trở nên rối loạn, không thể tìm ra manh mối. Hồi lâu sau, hắn thầm than một tiếng, không suy nghĩ về chuyện làm cho người ta phiền lòng này nữa, ánh mắt lóe lên, nhìn về phía những cây cối héo rũ trên mặt đất xung quanh.
- Cây cối ở nơi này nếu ta đoán không lầm hẳn là được người ta trồng đồng thời với việc phong ấn đầu lâu của Cổ Thần khiến cho những cây cối này hấp thụ khí tức Cổ Thần bên trong đầu lâu.
Sở dĩ toàn bộ héo rũ tử vong là bởi vì khí tức Cổ Thần bên trong đầu lâu theo thời gian đã tiêu tan gần như không còn, những cây cối này đã không còn được nuôi dưỡng, hiển nhiên sẽ tự héo rũ. Tham Lang đến nơi này chỉ nhìn thấy một viên mộc linh, có lẽ cũng chỉ còn lại một viên này. Nếu Tham Lang không tới, chỉ sợ sau một thời gian nữa, cái cây cuối cùng sẽ bị héo rũ.