Sâu bên trong biển sương mù, một bàn tay khổng lồ đột nhiên giáng xuống, nhanh chóng cuốn theo sương mù bốn xung quanh, tốc độ như chớp giật. Tiếng gió rít của bàn tay này truyền khắp bốn phương tám hướng, bị sương mù hấp thụ, ầm ì truyền ra không xa lắm. Nhưng cánh tay này giáng xuống lại không thẳng tắp mà hơi nghiêng đi…
Thân thể Vương Lâm từ ngực trở xuống bị bàn tay đó nắm lấy, đau đớn truyền ra. Năm ngón tay của bàn tay kia cũng nắm lại, dường như muốn nắm chặt lấy thân thể Vương Lâm vậy.
Thân thể Diện âm đ*o Tôn hiện giờ đã bị nguyên thần của Đại Hoang Thượng Nhân chiếm cứ, lúc này đang khoanh chân ngồi trong lòng bàn tay, ánh mắt lóe sáng sắc mặt âm trầm.
Trong bàn tay mấy vạn trượng này cũng có ba đài cao bị hút tới, chính là đài mộ của Vương Lâm, Diệu âm đ*o Tôn và Đại Hoang Thượng Nhân! Đài mộ này bị thương tổn không lớn, bên ngoài chỉ xuất hiện một ít khe nứt mà thôi. Hiển nhiên là bàn tay này không muốn bóp nát chúng.
Hàn quang trong hai mắt Đại Hoang Thượng Nhân lóe lên, tay phải giơ lên chụp một cái, năm ngón tay có hắc khí vờn quanh, ẩn chứa kịch độc. Trong tiếng hừ lạnh, hắn đang định đặt năm ngón tay vào trong lòng bàn tay khổng lồ kia thì Vương Lâm đột nhiên liền mở miệng.
- Tiền bối ra tay chậm đã!
Đại Hoang Thượng Nhân nhướng mày, trong nháy mắt khi đang định hạ tay xuống liền dừng lại, nhìn về phía Vương Lâm.
- Tiền bối vừa mới đoạt xá, còn chưa hoàn toàn thích ứng với thân thể của Diệu âm đ*o Tôn này, trong lòng rối loạn… cánh tay này rất quỷ dị, không phải chìm thẳng xuống… Vương Lâm vừa nói chuyện, trong cơ thể vừa mơ hồ truyền ra tiếng bang bang. Thân thể trăm trượng của hắn chỉ trong nháy mắt liền thu nhỏ lại, hóa thành một người bình thường.
Trong tích tắc khi hắn thu nhỏ lại, thân thể Vương Lâm chợt hạ xuống, tùy ý để năm ngón tay kia bắt lấy, phát ra tiếng động vang trời.
Rơi vào trong lòng bàn tay, đôi mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, tay phải tùy ý vuốt vuốt mi tâm, chậm rãi mở miệng nói.
Đại Hoang Thượng Nhân tuyệt đối không phỉ là một tu sĩ bình thường, tâm cơ thâm trầm, giờ phút này như được Vương Lâm thức tỉnh, phát hiện ra điểm nhỏ nhặt này. Cánh tay này không phải chìm thẳng xuống mà hạ xuống nghiêng nghiêng.
- Tiền bối nếu kích thích cánh tay quỷ dị này thì sợ là nó lập tức sẽ lắm chặt lại. Đến lúc đó sợ ràng hai người chúng ta sẽ khó khăn… Vương Lâm rất tùy ý lui lại phía sau vài bước, buông cánh tay phải vừa vuốt mi tâm xuống. Trong khi buông xuống, thân thể hắn đã lùi lại phía sau mấy trượng.
- Ý ngươi là gì?
Vẻ mặt phân thân của Diệu âm đ*o Tôn bị Đại Hoang Thượng Nhân vặn vẹo, dần dần lộ ra tướng mạo dữ tợn của bổn tôn.
Cánh tay khổng lồ này nắm lại nhưng không nắm thật chặt, đẻ ra những khe hở lớn, giống như là một mảnh đại lục nhỏ vậy. Vương Lâm trong khi lui lại phía sau liền khoang chân ngồi cách Đại Hoang Thượng Nhân chừng trăm trượng, nhìn về phía đối phương, thu lấy đài mộ của mình và Diệu âm đ*o Tôn. Sắc mặt hắn tuy tái nhợt nhưng hai mắt lại bừng sáng.